Sau đó tôi liền thấy Phó Kinh Trạch giơ tay che trước mắt, nụ cười trên mặt càng trở nên rực rỡ hơn.
Anh ta khoa trương nói…
Đang định nói gì đó, tôi lại nghe Thời M/ộ đột nhiên chậc một tiếng.
Ngay sau đó, chẳng hiểu vì sao, ly rư/ợu trong tay cậu ta lại hất toàn bộ lên người tôi.
Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ.
Tôi hoàn toàn không có thời gian phản ứng.
Ống tay áo, vạt áo, và cả phần đùi đều bị rư/ợu thấm ướt ở những mức độ khác nhau.
“Ái chà, em trai.”
“Anh đột nhiên run tay một cái.”
“Xin lỗi nhé.”
Miệng thì nói lời xin lỗi, nhưng trong mắt Thời M/ộ lại không có lấy nửa phần áy náy.
Ngược lại còn đầy vẻ trêu cợt.
“Run tay?”
Phó Kinh Trạch đột nhiên lên tiếng, giọng nói bỗng lạnh hẳn đi.
“Cậu bị Parkinson à?”
Sắc mặt Thời M/ộ lập tức sa sầm, quay sang nhìn Phó Kinh Trạch bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.
Tôi đứng dậy, chắn tầm mắt cậu ta lại.
“Tôi… tôi vào nhà vệ sinh xử lý một chút.”
Phó Kinh Trạch cũng đi theo tôi đến nhà vệ sinh.
“Tôi vừa nhìn thấy rồi.”
“Cậu ta cố ý.”
Trong không gian chỉ còn lại hai người, người đàn ông khẽ hỏi.
“Cậu ta thật sự là anh cậu à?”
Chỗ bị tạt rư/ợu khá rộng, màu sắc lại rõ như vậy, ở đây chắc chắn không xử lý hết được.
Tôi âm thầm thở dài, lơ đãng trả lời: “Vốn dĩ bọn họ đã không thích tôi.”
Phó Kinh Trạch khựng lại chốc lát, vẻ mặt như thể không thể tin nổi.
“Lại còn có chuyện như vậy sao?”
Về sau, vẫn là anh ta đề nghị trước đưa tôi về nhà thay quần áo.
Lúc quay lại phòng riêng để chào mọi người, ngay cả ba mẹ của Phó Kinh Trạch cũng còn quan tâm hỏi tôi vài câu.
Còn người nhà tôi lại chỉ lạnh nhạt đáp lại một tiếng.
Sau ngày hôm đó, mọi chuyện vẫn như cũ.
À, cũng không hẳn là hoàn toàn chẳng có gì thay đổi.
Sau khi tôi và Phó Kinh Trạch thêm được phương thức liên lạc, anh ta thường xuyên tìm tôi nói chuyện hơn.
Hôm nay, anh cả Thời Châu vừa đi công tác nước ngoài về, trong bữa tối liền lấy quà m/ua cho người nhà ra.
Đến lượt tôi và Thời An, anh ta cầm hai con thú bông ngoại hình khác nhau, mỗi tay một con.
Đó là đồ của Sentiya, mà còn là mẫu giới hạn toàn cầu chỉ có mười cái.
Hai mắt Thời An lập tức sáng bừng lên, nhìn con thú bông trong tay phải của Thời Châu mà kích động hỏi: “Anh, sao anh m/ua được vậy?”
Thời Châu nhìn cậu ấy khẽ cười, giọng vừa dịu dàng vừa cưng chiều.
“Anh tự có cách chứ.”
“Đã là Tiểu An thích, vậy cái này cho em.”
Câu sau cùng là nói với tôi.
Tôi đương nhiên gật đầu.
“Được ạ.”
Sau đó anh ta đưa con còn lại cho tôi.
Tôi nhìn con thú bông vừa x/ấu vừa đáng yêu trong tay, trong lòng không có quá nhiều d.a.o động.
Chỉ khẽ nói: “Cảm ơn anh cả.”
Sau bữa ăn, mấy người vừa trò chuyện, chủ đề lại bất giác chuyển sang chuyện liên hôn của tôi.
“Con nhìn cái bộ vô dụng của nó mà xem.”
Ba nhíu mày liếc tôi một cái rồi nói.
“Tiểu M/ộ nói đúng.”
“Nó tự làm hỏng danh tiếng của mình, ai mà coi trọng nó được.”
Mẹ trầm ngâm vài giây.
“Mẹ thấy đứa nhỏ nhà họ Phó hình như có ấn tượng không tệ với Thời Kh/inh.”
“Hôm đó nó còn chủ động đưa thằng bé về nhà thay quần áo nữa.”
“Em nói vậy cũng phải.”
Ba suy nghĩ chốc lát rồi nói.
“Nhà họ Phó hai năm gần đây phát triển cũng rất mạnh.”
“Tiểu Kh/inh, con thấy thế nào?”
Mẹ quay sang tôi, giọng nói dịu đi đôi chút.
Tôi vừa hé miệng, còn chưa kịp nói gì, đã nghe bà nói tiếp: “Con nghĩ cho kỹ đi.”
“Bây giờ đã đến tuổi rồi, còn làm lo/ạn nữa thì chẳng có lợi cho ai cả.”
“Mẹ không mong con giỏi giang như các anh con với Tiểu An.”
“Ít nhất cũng nên hiểu chuyện một chút, đừng khiến chúng ta phải phiền lòng nữa, được không?”
Biểu cảm như thế này, tôi thật sự quá quen thuộc rồi.
Giống như chỉ cần tôi nói một câu không vừa ý bà, hoặc tỏ ra hơi không thuận theo ý bà thôi, thì lập tức sẽ thành kẻ tội á/c tày trời.
Cảm giác bất lực dâng lên trong lòng.
Tôi cụp mắt xuống.
“Con sao cũng được.”
Trên mặt bà cuối cùng cũng lộ ra một chút hài lòng nhàn nhạt.
Một lúc sau, tôi vẫn không nhịn được mà mở miệng hỏi: “Vậy còn em trai thì sao?”
“Cái gì?”
“Con nói là, sau này mọi người cũng sẽ để em ấy đi liên hôn sao?”
“Đương nhiên là không rồi.”
Đó gần như là câu trả lời bật ra theo bản năng.
Nói xong, mẹ mới mở miệng giải thích: “Con đem mình ra so với Tiểu An làm gì?”
“Tiểu An còn nhỏ.”
“Hơn nữa năng lực mạnh, tính cách tốt, lại có chủ kiến.”
“Không lo không tìm được người thích hợp.”
“Thời Kh/inh, cậu cũng không tự soi lại mình xem là loại đức hạnh gì.”
“Vậy mà cũng dám đem mình ra so với Tiểu An.”
Thời M/ộ bày ra vẻ mặt như thể đã sớm biết tôi lại muốn gây chuyện.
“Tiểu An đáng yêu như vậy, loại đàn ông tầm thường vừa nhìn thấy mặt đã nhào tới thì sao có thể xứng với em ấy được?”
Lời này của cậu ta rõ ràng là đang ám chỉ điều gì đó.
Thời Châu cũng lạnh nhạt tiếp lời: “Tiểu An không giống cậu.”
“Em ấy hoàn toàn có năng lực tự hoạch định cuộc đời của mình.”
Thời An ôm lấy cánh tay mẹ, làm nũng nói: “Con mới không nỡ rời ba mẹ với các anh đâu.”
“Con còn phải ở bên mọi người thật lâu thật lâu.”
Mấy người đều bị lời nói của Thời An chọc cười.
“Em đó.”
Tôi cứng người đứng dậy, rồi đi lên lầu về phòng.
Phản ứng của Thời M/ộ và Thời Châu trước những lời tôi vừa nói lớn như vậy, thật ra cũng có thể hiểu được.
Tôi nhớ ra trong nguyên tác, họ cũng là những công trong dàn “m/ua cổ phiếu”.
Một người là anh hai ngạo kiều miệng đ/ộc.
Một người là anh cả băng sơn nhưng cưng chiều.
Là kiểu qu/an h/ệ giả cốt khiến người đọc vừa đọc vừa cảm thán quá kí/ch th/ích.
Bọn họ sốt ruột muốn tôi lập gia đình như thế, thật ra tôi hiểu rất rõ.
Họ chỉ là muốn tìm một cái cớ đường đường chính chính để đuổi tôi đi mà thôi.
Muốn mau chóng thoát khỏi tôi.
Nghĩ kỹ lại, đây đã là lần thứ hai tôi bị gia đình vứt bỏ.
Kiếp trước, vì mắc bệ/nh tim bẩm sinh, tôi sống rất khó khăn.
Điều kiện gia đình cũng không giàu có gì, chỉ có thể coi là bình thường.
Rõ ràng là con cả trong nhà, vậy mà tôi lại sinh ra với thân thể yếu ớt, trái tim không khỏe, không những không thể gánh vác gì cho gia đình, ngược lại còn trở thành gánh nặng.