Tôi cản Tả Dương đang đứng sau lưng - chuẩn bị ra mặt giúp tôi, tôi cười như không cười nhìn chằm chằm vào tên tay sai đang nói chuyện, gọi tên anh ta: "Tiểu La, lâu rồi không gặp." Ô, đây không phải là Dị năng giả hệ Mộc đã ném tôi vào bầy x/á/c sống cấp năm sao?
Nghe thấy giọng tôi, người phụ nữ được Tiểu La gọi là "Đội trưởng phu nhân" lập tức quay đầu lại.
Cô ta nhìn chằm chằm tôi đầy oán đ/ộc và á/c ý, gào lên: "Trần Hoa, mày còn dám xuất hiện? Mày đã hại tao và anh Diệp khổ sở, mày đi c.h.ế.t đi!"
Người phụ nữ này chính là Trần Thư, cô ta vậy mà không ch*t!
Mạng thật lớn, đó là cả một bầy x/á/c sống cấp Năm.
Trần Thư chỉ vào tôi, đi/ên cuồ/ng hét lên với Tiểu La: "Gi*t nó! Gi*t con tiện nhân này đi!"
13.
Lần này không cần tôi ra tay, cậu thiếu niên đứng sát bên cạnh tôi - làm vệ sĩ nhỏ cho tôi, đã hành động.
Chỉ thấy một bóng người lướt qua, cổ Trần Thư đã bị Tả Dương bóp ch/ặt, chỉ cần dùng sức một chút là có thể vặn g/ãy.
Và trong quá trình này, Tiểu La thậm chí còn chưa kịp phản ứng.
Ba mẹ tôi, những người đã lâu không gặp, lúc này cũng xuất hiện.
Ba tháng qua họ rõ ràng sống không tốt, g/ầy đi rất nhiều.
Ba vẫn với khuôn mặt cay nghiệt đó, ông ta đưa tay định đ/á/nh tôi: "Cái đồ tiện nhân này, buông em gái mày ra!"
Cô bé Tả Lộ vẫn luôn nắm tay tôi đã hành động, cô bé vung tay, cánh tay của ba tôi giơ lên cao đã bị đóng băng, băng giá còn tiếp tục lan tỏa khắp cơ thể ông ta.
Người mẹ trước đây chỉ biết khóc lóc yếu đuối, lúc này lại đứng ra. Bà ấy bảo vệ ba tôi như bảo vệ con, chỉ vào tôi mà gào lên: "Trần Hoa! Ông ta là ba mày! Đó là em gái mày! Chúng ta là người một nhà!"
Tôi cười.
Khi tôi bị chiếm đoạt vật tư, không ai nhớ chúng ta là người một nhà.
Khi tôi bị b/ắt n/ạt, không ai nhớ chúng ta là người một nhà.
Khi tôi bị ném vào bầy x/á/c sống làm mồi nhử, không ai nhớ chúng ta là người một nhà.
Bây giờ thì nhớ ra rồi à?
Bộ phận Hậu cần hỗn lo/ạn, rất nhanh, một Đội tuần tra đã đến.
Trần Thư không màng việc bị Tả Dương bóp cổ, vẫn chỉ vào tôi mà hùng h/ồn nói: "Mau c/ứu tôi! Gi*t mấy người này đi! Bọn chúng đã đắc tội với tôi! Tôi nói cho các người biết, anh Diệp nhà tôi là Đội trưởng của Đội 61! Các người mà không nghe lời tôi, tôi sẽ bảo anh ấy đuổi các người ra ngoài!"
Ba mẹ tôi cũng hùa theo, riêng Tiểu La cảm thấy có gì đó không ổn, muốn Trần Thư im miệng, nhưng tiếc là Trần Thư không nghe.
Những người xung quanh đều sững sờ, nhìn trang phục là biết, Đội tuần tra này là một trong những binh lính thân cận của Trưởng Căn cứ.
Này, nhà này sao mà gan vậy?
Trong đám đông vang lên một tiếng cười khẩy không gi/ận mà uy: "Sao tôi lại không biết nhỉ? Căn cứ A của tôi đây, đã do vợ của Đội trưởng Đội 61 làm chủ rồi à? Lại còn muốn g.i.ế.c khách quý của tôi?"
14.
Thì ra là Trưởng Căn cứ đến! Mọi người vội vàng chào hỏi.
Chỉ có ba người nhà họ Trần, ng/u xuẩn mà không tự biết. Trần Thư thậm chí còn trưng ra vẻ mặt đáng thương, cố gắng thi triển kỹ năng "trà xanh" lố bịch của cô ta: "Anh... anh Trưởng Căn cứ... bọn chúng b/ắt n/ạt em..."
Trưởng Căn cứ mặt mày bí xị lùi lại ba bước, dù sao Thẩm Diệp là người đến nương nhờ ông ta, bây giờ đã được biên chế vào binh lính của Căn cứ. Chưa kể ông ta hoàn toàn không có ý định đó, ngay cả khi có, cũng không thể động chạm đến người phụ nữ của cấp dưới.
"Cô đừng gọi bừa, tuổi của tôi làm chú cô cũng thừa sức, làm ơn gọi đúng chức vụ!" Nói xong, Trưởng căn cứ lại gật đầu với tôi, rồi mỉm cười với Tả Dương: "Đội trưởng Tả, nể mặt tôi, cậu có thể buông cô gái này ra được không? Yên tâm, chuyện hôm nay, tôi nhất định sẽ cho các cậu một lời giải thích."
Ba người nhà họ Trần sững sờ: "Đội trưởng Tả? Tốt lắm, thì ra Trần Hoa đã bám được cành cao rồi, nếu không một kẻ vô dụng như nó làm sao có thể vào được Căn cứ! Trưởng Căn cứ, ngài phải làm chủ cho chúng tôi! Trần Hoa lòng dạ đ/ộc á/c, ba tháng trước đã hại c.h.ế.t tất cả đồng đội của chúng tôi! Nếu không, số người đến nương nhờ ngài còn nhiều hơn nữa!"
Thật đáng tiếc, Trưởng Căn cứ lười để ý đến họ, ra lệnh cho Đội tuần tra lôi họ đi.
Những lời xì xào bàn tán của những người hóng chuyện xung quanh lọt vào tai họ.
"Ối trời, mấy người đang xếp hàng này chẳng phải là Đội Dị năng mới đến hôm nay sao?"
"Chắc chắn rồi, tôi nghe nói họ vừa đến đã vượt qua bài kiểm tra, trở thành Đội có sức mạnh đứng thứ 20 trong Căn cứ."
"Đúng vậy, nghe nói Đội họ có tổng cộng tám người, già, yếu, bệ/nh tật, t/àn t/ật đủ cả. Đội trưởng của họ là một thanh niên có Dị năng Dịch chuyển tức thời, chẳng phải chính là người vừa bóp cổ kia sao?"
"Thì ra họ chính là khách quý của Trưởng Căn cứ."