Chúng tôi thuê một ngôi nhà nhỏ ven biển trên hành tinh nhỏ này.
Khí hậu nơi đây dễ chịu, phong cảnh tuyệt đẹp.
Suốt nửa năm qua, theo yêu cầu của Giang Lệ, tôi cai internet và dưỡng sinh, sống chẳng khác nào một ông lão nghỉ hưu.
Đêm trước ngày Lễ tình nhân, tôi nói trên bàn ăn rằng ngày mai sẽ một mình đi tham gia hoạt động vẽ tranh dã ngoại của hội họa.
Cole nghe xong mắt sáng rực: “Vẽ tranh dã ngoại tốt đấy!”
Tôi thấy rất áy náy.
Từ khi đến đây, Giang Lệ và Cole đi đâu cũng mang theo cái bóng đèn là tôi.
Giang Lệ: “Vậy anh và Cole cũng đi vẽ cùng em luôn.”
Cole suýt khóc.
Tôi hắng giọng: “Hoạt động vẽ tranh thực ra là một buổi giao lưu, chỉ dành cho người đ/ộc thân thôi.”
Thế là hôm sau, tôi đeo bảng vẽ ra ngoài, còn Cole và Giang Lệ đi hẹn hò Lễ tình nhân.
Tôi chậm rãi đến địa điểm hoạt động là vườn bách thú, tìm một chỗ khuất ngồi xuống.
Có thành viên trong hội đến bắt chuyện.
Tôi thì thào: “Xin lỗi, cổ họng tôi đ/au, không nói được.”
Đuổi được người bắt chuyện đi, tôi bắt đầu tự mình vẽ tranh.
Tôi học vẽ hoàn toàn là vì Giang Lệ.
Nghe Cole kể, năm đó khi anh đi du lịch đã vớt được Giang Lệ dưới biển.
Giang Lệ bị thương quá nặng, anh chỉ đành mang người về hành tinh của mình.
Sau khi tỉnh lại, Giang Lệ bị mất trí nhớ.
Mấy năm sau, trong đầu Giang Lệ mới xuất hiện vài hình ảnh, thế là anh ấy vẽ lại chúng.
Anh vẽ dáng vẻ của tôi và Lý Văn Tiêu hồi nhỏ.
Anh thậm chí còn dựa vào khung xươ/ng mà vẽ ra dáng vẻ của chúng tôi thời thiếu niên, thanh niên.
Đây cũng là lý do Cole có thể nhận ra tôi.
Tôi thấy kỳ diệu lắm, nên nhờ Giang Lệ dạy vẽ.
Vừa hay gần đó có hội họa, Giang Lệ muốn tôi giao lưu nhiều hơn nên cả nhà cùng đăng ký vào hội.
Tôi vẽ một buổi chiều, từ chối khéo mấy thành viên muốn rủ đi ăn, chưa đầy năm giờ đã thu dọn đồ đạc về nhà.
Tôi tắm xong bước ra phòng khách thì cảm thấy có biến lớn.
Ảo giác lại nặng thêm rồi.
Trời còn chưa tối, vậy mà lại có một Lý Văn Tiêu to đùng đứng sừng sững giữa phòng khách!
Nửa năm qua, tôi luôn mơ thấy Lý Văn Tiêu.
đi/ên rồ hơn là ngay cả khi tỉnh lại, những cái chạm trong mơ dường như vẫn còn đó.
Cuối cùng toàn kết thúc bằng việc tôi phải đi tắm nước lạnh vào nửa đêm.
Nhưng bây giờ còn chưa đến giờ đi ngủ cơ mà!
Tôi: “Là người thật à?”
Lý Văn Tiêu: “Sao thế, có ai giả mạo tôi à?”
Tôi: “...”
Lý Văn Tiêu: “Cậu bị lừa à?”
Tôi thấy mình thật ng/u ngốc, bực bội nói: “Chính cậu là kẻ l/ừa đ/ảo lớn nhất đấy!”
Chưa đợi tôi kịp m/ắng thêm hai câu, ngoài cửa đã loáng thoáng truyền đến tiếng cười lớn của Cole.
Thứ phản ứng nhanh hơn n/ão chính là đôi tay.
Trước khi tôi kịp phản ứng, Lý Văn Tiêu đã bị tôi nhét vào chiếc tủ cao sát tường ở phòng khách.
Đương nhiên tôi không phải sợ Lý Văn Tiêu bị đá/nh.
Tôi chỉ không muốn Giang Lệ nổi gi/ận làm ảnh hưởng sức khỏe.
Thế là, tôi hung dữ cảnh cáo: “Không được phát ra tiếng động!”
Ai ngờ tên khốn này lại kéo tuột cả tôi vào trong tủ.
Khi cánh tủ khép lại cũng là lúc Giang Lệ và Cole mở cửa bước vào.
Tôi lập tức không dám động đậy, sợ bị phát hiện.
Lý Văn Tiêu ghé sát tai tôi, thì thầm: “Cậu dùng lại loại xà phòng hồi nhỏ rồi à?”
Tôi: “...”
Cái mũi chó gì thế không biết!