Tống Lăng trợn trắng mắt.
"Anh ở bên cạnh Ôn Miên ba năm trời, anh lại đi hỏi tôi?"
"Ngoài phẫu thuật c/ắt bỏ tuyến thể ra, thì còn là phẫu thuật gì được nữa?"
"Anh có biết cậu ấy đã phải chịu đựng bao nhiêu đ/au khổ vì cái tuyến thể Omega này không? Anh lại còn hở chút là cắn cậu ấy, tôi thấy lũ Alpha các anh đúng là cái loài động vật chỉ biết suy nghĩ bằng nửa thân dưới, thật kinh t/ởm!"
Thấy tình hình ngày càng mất kiểm soát. Tôi vội vàng kéo Tống Lăng lúc này đã đỏ bừng cả mặt tía tai lại, thì thầm vào tai anh ấy: "Tuyến thể của tôi lại đ/au rồi."
"Tôi muốn về nghỉ ngơi sớm một chút."
"Đừng cãi nhau với anh ta nữa." Nói xong, tôi kéo Tống Lăng định rời đi.
Hoắc Minh Tranh sải bước dài, chắn ngang trước mặt tôi.
"Nói cho rõ ràng rồi hẵng đi."
"Hoắc Minh Tranh, sau này chúng ta sẽ chẳng còn dính dáng gì đến nhau nữa."
"Nói cho rõ ràng hay không cũng chẳng quan trọng đến thế đâu."
Tôi nở một nụ cười quen thuộc với hắn: "Những chuyện đã qua, tôi không muốn nhắc lại nữa."
"Chúng ta đều sẽ có những khởi đầu mới, sắp có rồi."
"Cứ kết thúc ở đây đi." Tôi đã bước đi được một đoạn rất xa.
Lúc vô thức ngoái đầu nhìn lại, thì Hoắc Minh Tranh vẫn đứng ch/ôn chân tại chỗ.
Trông hắn tựa như một bức tượng điêu khắc màu đen tĩnh lặng, có phần quạnh hiu giữa cái mùa đông cây cối úa tàn thế này.
Thật kỳ lạ, rõ ràng là một ngày nắng chói chang, tại sao lại thấy quạnh hiu chứ? Cái từ này, cũng chẳng hợp với Hoắc Minh Tranh cho lắm.
Tôi thầm nghĩ như vậy.