Tôi đã bán mình cho bạn trai cũ

Chương 7

30/08/2024 22:02

10.

Cảnh ngộ ba năm trước, bị lời đồn bêu tiếng x/ấu, cùng với việc không ai tin tưởng mình.

Tôi nhẹ nhàng trình bày như đang miêu tả hoàn cảnh của người khác.

Nghiêng đầu lại nhìn Phó Thời Phái, chẳng biết từ lúc nào anh đã quay đầu lại, nhìn tôi chăm chú.

Tôi cười với anh.

Rồi lập tức không hề có chút đề phòng, bị anh ôm lấy.

Anh ghì ch/ặt lưng tôi, đ/è tôi vào lòng anh.

Môi kề sát vào tai tôi.

“Anh muốn gi*t bọn họ.”

Năm ấy vì chuyện này mà hai người bọn họ bị phán ba năm tù, tính ra có lẽ thời gian này cũng gần với thời gian bọn họ ra tù rồi.

Tôi không dám nói chuyện này cho Phó Thời Phái biết.

Có vẻ anh sợ tôi bị dọa, cứng đơ bẻ sang chuyện khác.

“Vậy tại sao bây giờ lại dám nói cho anh biết?”

Tôi nâng mặt anh lên, thành kính hôn lên mí mắt anh một cái.

“Bởi vì anh đã đợi em ba năm, lại không dễ tin vào lời đồn.”

“Video của Du Khuynh là giả, anh chưa từng nói loại lời đó.”

Tôi gật đầu cười, “Em biết.”

Ánh đèn mờ nhạt chiếu lên gương mặt chàng trai mà tôi yêu, làm nổi bật nên tình cảm của anh.

Tôi bị mê hoặc, cúi đầu hôn lên môi Phó Thời Phái.

Một giây sau đã bị anh đảo khách thành chủ.

Phó Thời Phái ấn gáy tôi, không cho tôi né tránh, trực tiếp đẩy hàm răng tôi ra hôn sâu.

Sau khi nói ra tất cả hiểu lầm, chuyện tiếp sau đó cũng trở nên thuận lý thành chương.

Con sói đói bụng ba năm, lần đầu được ăn mặn là sẽ ăn sạch người ta đến tận xươ/ng.

Tôi nhớ là, cho đến bình minh, chân trời đã trở nên trắng bệch, tôi còn chưa được ngủ.

“Phó Thời Phái.” Tôi vô lực đẩy anh ra, “Còn tiếp tục nữa là em sẽ ch*t đấy.”

Cuối cùng cũng đổi được một lát nghỉ ngơi.

Nhưng đến buổi sáng, trước khi Phó Thời Phái đi làm, tôi lại bị lăn lộn cho sắp ch*t đi sống lại.

Tôi ngủ một giấc mãi cho đến lúc chạng vạng tối, rồi lại bị nụ hôn của Phó Thời Phái đ/á/nh thức.

“Còn buồn ngủ à em?”

Tôi trùm đầu, không muốn để ý đến anh.

Cách một lớp chăn mà tôi còn nghe được tiếng cười khẽ của anh.

“Có mệt mỏi đến vậy sao?”

Tôi xốc chăn lên, trừng mắt nhìn anh.

“Lăn, đi, cho, khuất, mắt, em.”

Anh mắt đi/ếc tai ngơ, "Vậy đêm nay…”

“Phó Thời Phái, anh nghĩ cũng đừng nghĩ!”

“Anh nghĩ cái gì?”

Anh thong thả ung dung nhìn tôi, chậm rãi nói: “Anh muốn hỏi là, tiệc rư/ợu tối nay, em có thể đi cùng anh không?”

Vừa rồi anh cố ý dừng câu nửa chừng, rõ là muốn khiến tôi hiểu lầm!

Trong lúc lơ đãng, người đàn ông này lại lộ ra vài phần l/ưu m/a/nh, giống hệt như ba năm trước.

“Em cho rằng anh muốn nói cái gì?” Anh lười biếng nhíu mày.

“…”

Anh giỏi lắm.

11.

Bởi vì chỗ xươ/ng quai xanh của tôi không hợp để lộ ra, nên tôi cố ý chọn lễ phục gần như bao bọc trọn lấy tôi từ trong ra ngoài.

Tôi khoác khuỷu tay của Phó Thời Phái, sánh bước cùng anh.

“Cô này là?” Có người nhìn thấy tôi, hỏi Phó Thời Phái.

Khi tôi nghĩ rằng anh sẽ nói ra hai chữ “bạn gái”, nhưng ai ngờ anh lại trả lời là:

“Vợ chưa cưới.”

“?”

Tôi kh/iếp s/ợ mà nhìn anh.

Khi không có người, Phó Thời Phái nói cho tôi biết.

Cái giới tài chính này cũng không tính là sạch sẽ.

Danh từ “bạn gái” phần nhiều được dùng làm danh xưng để chỉ mấy cô tình nhân nhỏ do các tổng giám đốc dẫn theo mà thôi.

“À.” Tôi khô cằn đáp lời.

Một giây ấy, tôi còn tưởng rằng Phó Thời Phái tính cầu hôn tôi.

Nhưng hóa ra là xưng hô thuận miệng thôi…

Phó Thời Phái nhìn phản ứng tương phản của tôi mà nở nụ cười, anh định nói câu gì đó thì bỗng nhiên có người đến gần chỗ chúng tôi.

Là Du Khuynh không mời mà tới.

Trên mặt cô ta nở nụ cười khéo léo, nhưng nụ cười ấy cũng không giấu nổi được sự mất mát bên trong.

Phó Thời Phái nhìn thấy cô ta, sắc mặt chợt âm trầm xuống.

Cô ta nhìn Phó Thời Phái, sửng sốt mất một lát, rồi chợt hiểu ra, cười cười.

Phó Thời Phái còn có việc xã giao, không rảnh nói chuyện phiếm nên chỉ còn lại có tôi và Du Khuynh.

“Cô biết cô giống cái gì không?”

Giọng điệu cô ta dần trở nên châm biếm, “Giống ánh trăng sáng á/c đ/ộc mới về nước. Cô vừa về là trong mắt anh ấy chỉ nhìn thấy mỗi mình cô thôi. Ba năm qua, tất cả cố gắng của tôi đều trở nên uổng phí.

Suốt ba năm, tôi luôn yên lặng ở bên anh ấy, ảo tưởng rằng có một ngày anh ấy sẽ thật lòng buông bỏ cô, rồi bắt đầu yêu tôi.”

Cô ta nở nụ cười tự giễu, "Nhưng hình như đã phí công rồi.”

Du Khuynh tới nhanh, mà đi cũng nhanh.

Lúc Phó Thời Phái trở về, chỗ ngồi đó chỉ có mỗi một mình tôi.

Anh nhíu mày, kéo kéo cà vạt, có vẻ hơi buồn bực.

“Ban nãy cô ta nói gì với em thế?”

Tôi mỉm cười.

Anh đang lo lắng tôi sẽ lại bị dăm ba câu của Du Khuynh làm cho lệch hướng, rồi lại tính rời đi đây mà.

“Cô ta nói, em là ánh trăng sáng của anh.”

Tôi hơi nép lại gần anh, nhìn vào mắt anh.

“Là vậy sao?”

Phó Thời Phái liếc tôi một cái, cũng không trả lời.

Nhưng đêm đó tôi bị anh mang về căn biệt thự đ/ộc lập của anh.

Vừa bước vào thang máy, anh đã vội vã hôn tôi.

Hơi thở m/ập mờ bị phóng đại vô hạn.

Phó Thời Phái chậm rãi lui ra một chút, nâng cằm tôi lên.

“Không chiếm được mới gọi là ánh trăng sáng.”

Lễ phục bị x/é tung, toàn bộ dấu vết bên dưới đều là do anh cố ý lưu lại.

Anh có chút hài lòng, cười cười.

“Nhưng em vốn là của anh.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm

Bại Tướng

Chương 25: Đừng sợ, tôi sẽ không cắn em.
Truyện về một em bé Omega siêu nhõng nhẽo và anh công Alpha hệ "làm cha" chiều chuộng như gà trống nuôi con, cưới trước yêu sau. Ngày bị đem gả cho Phó Thời Dục, Khương Miểu mới bàng hoàng nhận ra mình không phải con ruột của ba mẹ, mà chỉ là công cụ để họ leo cao, bám víu quyền quý. Còn người đàn ông mà từ nhỏ cậu vẫn gọi là chú Phó thì nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, sau gọng kính vàng là cái nhìn chẳng chút hơi ấm: "Đã chuẩn bị phòng riêng cho cậu rồi." --- Cưới nhau một năm, Khương Miểu vẫn chưa từng được đánh dấu vĩnh viễn. Ai cũng nghĩ Phó Thời Dục không thèm ngó ngàng gì đến cậu, ngay cả ba mẹ cũng mắng nhiếc cậu là đồ vô dụng. Thế nhưng không một ai biết, trước lần về thăm nhà họ Khương đó, Khương Miểu đã cùng Phó Thời Dục làm ra hợp đồng “3 không”: "Không được mách lẻo với ba mẹ tôi là tôi không cho anh đánh dấu." "Được." "Không được hôn hay ôm tôi trước mặt ba mẹ tôi." "Được." "Không được gọi tôi là bé cưng khi ở nhà tôi." "…… Bé cưng à, chuyện này thương lượng chút không được sao?" "Không!" "…… Được rồi." --- Nhật ký của Khương Miểu Ngày 1 tháng 3: Mình đòi ly hôn, Phó Thời Dục đánh đòn mình, đồ khốn già! Ngày 20 tháng 3: Đi tụ tập với bạn học mà lão cũng đòi đi theo! Sống thế này thì sống làm sao nổi nữa! Ngày 15 tháng 4: Tại sao anh trai lại ở nhà mình, liệu anh ấy có thích anh trai không nhỉ…… Thích thì kệ lão, ai mà thèm chấp, cùng lắm thì mình ly hôn với lão là xong! Ngày 16 tháng 4: Anh trai bị đuổi về rồi. Phó Thời Dục cảnh cáo họ sau này không được làm trò đó nữa. Hừ, lão già này xem ra cũng được việc đấy. --- Tuổi: 20 × 33 Mùi hương: Mật ngọt × Ngải cứu đắng Thể loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, niên thượng, cặp đôi khá là "quậy".
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
698
Đại Vương Không Được Ăn Thỏ Thỏ Ngoại truyện 3: Tiền Truyện