Mất Kiểm Soát

Chương 2

23/01/2025 16:42

Hàn Tư Lương ngồi ở mép giường nhìn tôi rất nặng nề.

Bị hắn nhìn như vậy, tôi có chút ch/ột d ạ, theo bản năng mà dịch xa ra một chút.

Dây x/í c h trên cổ tay theo hành động của tôi mà vang lên một âm thanh nhỏ, khiến tôi nổi da gà muốn đứng bật dậy.

Hàn Tư Lương thấy thế thì nheo mắt lại, nắm lấy dây x/í c h, nửa người nghiêng về phía trước: “Anh muốn tr/ốn?”

Tôi theo bản năng s ợ h/ãi lắc đầu. Cổ tay bị hắn nắm ch/ặ t có chút đ/a u.

Hắn im lặng nhìn tôi một lúc, sau đó buông dây x í/ch bỏ đi.

Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm, ở cùng với hắn một năm, hắn chưa bao giờ để lộ sự tức gi/ậ n trước mặt tôi.

Tình hình trước mặt khiến tôi nghi ngờ hắn đã biết tôi chỉ tham tiền của hắn.

Buổi tối lúc hắn trở về trên người vẫn còn thoang thoảng mùi rư/ợu.

Hắn uống rư/ợu nhưng người xui xẻo lại là tôi, bị hắn hành rất t h/ảm. Dù tôi có c/ầu x/in thế nào thì hắn cũng không dừng lại.

Không ngờ Hàn Tư Lương còn thích c/ắ n người đó! Giống như muốn tr/út gi/ậ n vậy.

Tôi nghĩ tôi phải suy nghĩ lại xem mối qu/an h/ệ giữa mình và Hàn Tư Lương là gì.

Tôi không thích cảm giác bị người khác kh/ố ng c h/ế.

Ngẩng đầu nhìn gương mặt đẹp trai của hắn, tôi cảm thấy khá đáng tiếc. Dù sao một bá đạo tổng tài vừa đẹp trai vừa nhiều tiền như vậy, ai mà không yêu đây?

Dù tôi tham tiền của hắn nhưng tôi cũng rất thích khuôn mặt này.

Tuy nhiên tình huống bây giờ thật sự không ổn.

Vẫn là đợi ngày mai xem tình huống thế nào rồi quyết định.

Ngày hôm sau, Hàn Tư Lương ngồi bên giường gi/ả v ờ dò hỏi: “Anh, có nên nh/ốt anh lại không?"

Tôi: …

"Em trai, thế là ph/ạ m p há/p đó. Chơi đủ rồi thì thả anh ra đi."

Tôi căng thẳng nuốt một ngụm nước bọt, gi ả vờ không nghe thấy sự nghiêm túc trong giọng nói của hắn.

Hàn Tư Lương nhìn chằm chằm tôi vài giây.

Trong lòng tôi có chút lo lắng, cuối cùng, hắn cũng mở khóa và nở một nụ cười.

"Xin lỗi anh, làm anh s ợ rồi. Em cứ nghĩ anh thích."

Tuy nhiên, khi thấy nụ cười của hắn, tôi không thể nào thả lỏng được.

Cảm giác như hắn ta dễ dàng thả tôi ra không phải là điều tốt đẹp gì.

Tôi cười khan hai tiếng, vô thức dịch sang một bên: "Lần sau đừng như vậy, anh không thích."

"Đều nghe theo anh."

Hàn Tư Lương vẫn cười dịu dàng.

Tôi bỗng cảm thấy r/ợ n t/ó c g/á y.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Em dâu giả câm điếc lừa chiếm nhà, tôi liền mời thông dịch viên tòa án

Chương 9
Em trai Cảnh Phàm sau kỳ thi đại học không may gặp tai nạn trở thành người câm điếc, mọi giao tiếp đều phải nhờ vào vị hôn thê chưa cưới của nó là Chử Hân dùng thủ ngữ truyền đạt. Tôi đưa tiền cho em trai: "Đi thi bằng lái đi, chị đóng học phí cho." Thế nhưng thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày chê mày là thằng tàn phế, đến cái xe cũng không biết lái." Tôi thấy nó đi làm thêm ở công trường: "Bảo nó đừng khuân gạch nữa, đến công ty chị thực tập cho mát." Thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày bảo mày đến công ty nó cũng chỉ là đồ phế vật mất mặt, chỉ xứng làm cửu vạn ở công trường." Cho đến khi em trai gặp tai nạn ở công trường, đôi chân gãy nát, tôi đứng bên ngoài cửa kính phòng chăm sóc đặc biệt khóc nức nở: "Bác sĩ nói vẫn còn nối lại được, dù có tán gia bại sản chị cũng sẽ chữa cho em!" Chử Hân nhìn em trai, nhíu mày ra hiệu bằng thủ ngữ: "Chị mày nói cái chân phế này có nối lại cũng là gánh nặng, bảo mày ký đơn đồng ý cắt bỏ đi, đừng có làm liên lụy đến nó." Em trai trừng mắt nhìn tôi, há miệng cắn rách cả lưỡi.
Tình cảm
0