Không lường trước được anh lại hỏi câu này.
Tôi chẳng hề chuẩn bị tâm lý, hoàn toàn c/âm nín.
Mạnh Phồn Du như thể đang mất kiên nhẫn, đưa mắt nhìn Ngô Thiên Hạo rồi nói: "Hôm nay trễ lắm rồi, giải tán đi thôi."
Ngô Thiên Hạo phản ứng lại trong vòng một giây, liên miệng hùa theo: "À, đúng, hôm nay đến đây thôi, giải tán, mọi người về đi."
Party kết thúc.
Mạnh Phồn Du đưa tay nắm lấy cổ tay tôi: "Anh đưa em về."
"Không cần đâu, em..."
Nơi bị anh nắm lấy như thể đang xẹt qua một dòng điện, tôi vậy mà lại không nỡ hất ra, cứ mặc cho anh kéo đi rồi khuất dạng khỏi những ánh mắt hóng hớt tò mò sau lưng.
Chiếc xe lặng lẽ lăn bánh trên đường.
Cửa sổ xe đóng ch/ặt.
Máy lạnh đang bật.
Chuyến xe đi đến khách sạn nhiều nhất cũng chỉ tốn nửa tiếng, ấy vậy mà vẫn mãi chưa tới nơi.
Nhìn những phong cảnh không ngừng trôi dạt về phía sau qua cửa kính ô tô, tôi dần nhận ra, chiếc xe đang chở mình đây thực chất đang dạo quanh thành phố A một cách vô định.
Tôi không lên tiếng hỏi han, làm bộ như hoàn toàn không hay biết gì.
Mạnh Phồn Du cứ lái xe chở tôi như vậy, đi hóng gió không biết đã bao lâu, mãi cho đến khi tôi cất lời phá vỡ sự im lặng.
====================
Chương 5:
Tôi nói: "Mạnh Phồn Du, em buồn ngủ rồi."
Anh nhìn thẳng phía trước, cứ như thể không nghe lọt tai lời tôi nói, nhưng chỉ một lát sau, anh đã đ/á/nh vô lăng quay đầu xe.
Nửa tiếng sau, xe đỗ ngoài cổng khách sạn.
Tôi tháo dây an toàn, mở cửa xe, do dự vài giây, cuối cùng vẫn không nói một lời nào mà xuống xe bỏ đi.
"Thường Kim Duyệt." Tiếng gọi vang lên từ sau lưng.
Tôi khựng lại, quay đầu nhìn.
Bàn tay Mạnh Phồn Du đặt lên vô lăng, đôi mắt đăm đăm nhìn tôi, vẻ mặt mờ mịt khiến người ta khó lòng đoán được.
Tôi lạnh nhạt không nói lời nào.
Anh cũng chẳng nhận được bất cứ phản hồi nào.
Như thể không chịu đựng nổi thái độ lạnh lùng nhường này của tôi, anh khẽ cụp mi, che đi những cảm xúc dư thừa nơi đáy mắt, khoảnh khắc ngước mắt lên lần nữa, anh ra vẻ như chưa hề có chuyện gì xảy ra, nói với tôi: "Ngủ ngon."
Tôi ngắn gọn ừm một tiếng đáp lại, xoay người vội vã bỏ đi, trong lòng hoảng lo/ạn cực kỳ.
Chân trước vừa về đến khách sạn, chân sau em họ đã gọi điện tới.
"Chị, chị với anh Ba..."
Trong lòng tôi đã biết rõ, liền ngắt lời nó: "Bọn chị không có qu/an h/ệ gì cả."
"Ồ ồ, vậy thì tốt."
Miệng thì bảo tốt, nhưng thực chất em họ lại chẳng hề yên tâm chút nào: "Chị, chị đừng trách em lắm miệng nha."
"Có thể chị không nắm rõ tình hình trong nhà anh Mạnh Phồn Du."
"Kiểu người như bọn họ, chúng ta thực sự chẳng tài nào với tới nổi đâu."
"Chị ngàn vạn lần đừng có hồ đồ, để rồi tự h/ủy ho/ại cả cuộc đời mình."
"Anh ấy có vị hôn thê rồi, là Chu Nhân Nhân, có lẽ chị chưa từng nghe qua cái tên này."
"Đó là cô con gái út được cưng chiều nhất nhà họ Chu, viên ngọc quý trên tay hàng thật giá thật, mẹ Ngô Thiên Hạo mà gặp cô ta cũng phải cụp đuôi làm người đó."
"Chị à... lỡ như chị đắc tội với..."
Cơn đ/au đầu truyền đến khiến tôi phải lần nữa ngắt lời nó: "Chị biết."
"Hả?"
"Chị biết hoàn cảnh gia đình Mạnh Phồn Du, cũng biết vị hôn thê của anh ấy là ai, em không cần phải lo lắng mấy chuyện đâu đâu này đâu."
"Thì ra là chị đều biết cả rồi à?" Em họ lúc này mới yên tâm đôi chút; "Chị biết là tốt rồi, vậy... vậy em cúp máy nha?"
"Được."
Cúp điện thoại, tôi nắm ch/ặt chiếc máy trong lòng bàn tay, một mình ngồi ngẩn ngơ trên ghế sô pha hồi lâu.
Tôi không tài nào kiểm soát được việc nghĩ về Mạnh Phồn Du.
Sau khi gặp lại anh vào tối nay, nhất cử nhất động, từng biểu cảm nhỏ bé, giọng điệu khi lên tiếng, ánh mắt hướng về phía tôi, tất cả đều đang không ngừng tua đi tua lại trong tâm trí.
Tôi cũng phải ngạc nhiên trước chính mình vì đã nhớ rõ mồn một từng khung hình của anh.
Thở ra một hơi thật sâu, tôi ngả lưng tựa vào sofa, nâng cổ tay lên che đi đôi mắt mình.
Cho bản thân nốt năm phút cuối cùng, ép buộc bản thân phải dứt ra khỏi những hình ảnh này, đem Mạnh Phồn Du vùi thật sâu vào một góc tăm tối không thể chạm tay tới tận đáy lòng.