Xuyên Tới Hậu Cung

Chương 1

07/10/2024 18:09

Cả phòng ký túc xá cùng xuyên không tới hậu cung.

Chị đại có ‘Hệ thống trí tuệ’, chị hai có ‘Hệ thống xinh đẹp’, chị ba có ‘Tình tiết người trong lòng giúp đỡ’.

Bọn họ vui mừng không thôi, muốn giành chức quán quân trong cuộc đấu đ/á chốn hậu cung.

Còn tôi, có thể nghe thấy tiếng lòng của Hoàng đế:

“Đúng là nguyên liệu tốt để làm người lợn!”

Hắn mỉm cười đầy m/a quái.

------

Tôi là sinh viên năm hai của đại học Giang Thành, Tô Nguyệt Thiền. Nhỏ tuổi nhất trong phòng ký túc xá nên xếp hàng em tư.

Buổi tối một ngày, sấm rền ầm ĩ, mưa rơi xối xả.

Cột xà đỡ phòng ký túc g/ãy lìa.

Cả phòng đổ sụp.

Bốn người chúng tôi không một ai sống sót.

Lần nữa mở mắt.

Cả bốn người đều đang ở hậu cung Đại Chu.

Năm 3 Lý Văn Đế Minh Đức, hiện trường tuyển tú.

...

Chúng tôi xuyên không lẫn thân, vì vậy mà dung mạo không đổi.

Ở trong tú nữ, chẳng mấy chốc đã tìm thấy đối phương.

Tìm được đường sống trong cõi ch*t, gặp lại nhau ở thế giới khác.

Tất nhiên là vui mừng.

Khuất bóng nhờ bụi cây.

Chị đại Trang Dung Chỉ vui mừng khôn xiết.

"Các cưng, nói cho các cưng một bí mật."

Chị ấy cảnh giác nhìn những tú nữ không xa:

"Suỵt!"

"Chị nhận được hệ thống trí tuệ."

"Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ công lược, chị sẽ được tăng chỉ số thông minh, đồng thời từng bước mở khóa bí mật ẩn giấu trong hậu cung."

"Nhiệm vụ cuối cùng của chị là trở thành Thái hậu."

Trang Dung Chỉ là lớp trưởng.

Chị ấy vốn đã thông minh, biết cách đối nhân xử thế, giỏi để ý lời nói và quan sát sắc mặt.

Cô phụ trách tới kiểm, chị ấy thường sẽ chuẩn bị một món quà nhỏ trước, hoặc là một thỏi son dior, hoặc là sợi dây chuyền thiên nga.

Cô phụ trách luôn gian xảo khen chị ấy:

"Có mắt nhìn đây, có thể làm được chuyện lớn."

Phòng ký túc xá của chúng tôi xưa giờ chưa bao giờ bị trừ điểm, mỗi tháng đều treo cờ thi đua phấp phới.

Trang Dung Chỉ vô cùng tự tin:

"Chị không đến đây một chuyến vô ích đâu."

"Là trời xanh chọn chị làm nữ chính!"

"Chị phải trở thành người chiến thắng trong cuộc đấu đ/á nơi hậu cung!"

Chị ấy thề thốt chắc chắn:

"Các cưng, chị sẽ bảo vệ các em."

...

Chị hai Tiết Trầm Ngư hừ một tiếng, lông mày lá liễu hơi nhăn lại:

"Cũng đâu phải chỉ mình chị có."

"Tôi cũng là nữ chủ, tôi có hệ thống xinh đẹp."

"Càng cố gắng đấu đ/á nhan sắc của tôi sẽ càng xuất chúng, cho đến khi trở thành đệ nhất mỹ nhân trong hậu cung - Thái hậu đương triều!"

Cặp mắt hồ ly của chị ấy lóng lánh sóng nước:

"Dung Chỉ, xem ai là người chiến thắng cuối cùng đi!"

"Bàn về dung mạo, tôi không thua kém đâu."

Tiết Trầm Ngư là hoa khôi lớp được mọi người công nhận, cặp mắt hồ ly đong đầy tình ý, mỗi ngày đều có nam sinh tranh nhau tặng hoa.

Vì thế phòng ký túc xá của tôi trước giờ chưa bao giờ thiếu hoa cắm.

Hôm nay có hoa hồng xanh, mai sẽ có ban công nước trái cây.

Vô cùng rực rỡ.

Năm nhất đại học, Tiết Trầm Ngư cũng tranh chức lớp trưởng, bị Trang Dung Chỉ đ/á/nh bại khi chỉ chênh lệch một phiếu bầu.

Hai người thường xuyên đấu võ mồm.

Không ngờ là hai người vẫn làm đối thủ ngay cả khi ở thế giới khác.

Tôi nhỏ tiếng chen vào một câu:

"Không cần phải ai thắng ai thua, hai chị làm Thái hậu hai cung đông tây được mà."

Tiết Trầm Ngư bĩu môi, liếc mắt:

"Hai người bọn chị đều có hệ thống, Nguyệt Thiền, em có không?"

Cách không xa, cái giọng dịu dàng mà the thé của thái giám vang lên:

"Con gái Lễ bộ thị lang, Thư Nam Khê yết kiến."

"Thư Nam Khê đi đâu rồi?"

Cái tên đang được gọi là của chị ba.

Chị ấy nhanh chóng chạy tới, chuẩn bị vào điện đợi tuyển.

Tiết Trầm Ngư và Tràn Dung Chỉ, bốn mắt đồng loạt nhìn tôi.

Tràn ngập dò xét.

Tôi không khỏi xòe tay bất lực cười:

"Rất đáng tiếc, em không có hệ thống gì hết, cũng không có siêu năng lực gì."

"Giống như đời trước, em vẫn là một người bình thường."

"Đang đợi ôm đùi hai vị nương nương đây."

Tôi khom lưng hành lễ vạn phúc.

Hai người họ tươi cười, tranh nhau đỡ tay tôi.

"Thiền Nhi, bọn chị sẽ bảo vệ em!"

"Nguyệt Thiền, phải theo sát bước chân của bọn chị."

Hai người lạc quan tự tin, hăng hái đầy chí khí.

Nhưng tôi lại thấp thỏm lo sợ.

Đây là hậu cung, đã nuốt chửng thanh xuân và tính mạng của vô số nữ tử.

Đây không phải là trò chơi đấu đ/á chốn hậu cung.

Không thể lưu trữ bắt đầu lại lần nữa.

Mạng, chỉ có một cái.

Tôi chỉ muốn sống sót.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta bỏ trốn rồi bị cấp trên cưỡng chế yêu

Chương 18
Tôi là một Beta, nhờ không bị pheromone ảnh hưởng mà vững vàng ngồi ở vị trí thư ký của Alpha aka công chính suốt năm năm liền. Người ngoài đều nói tôi là trường hợp đặc biệt. Nhưng tôi biết rõ, chẳng qua là vì Omega aka thụ chính trong cốt truyện vẫn chưa xuất hiện. Sau đó, khi Omega đó chính thức lộ diện, tôi lập tức nộp đơn từ chức, quay đầu bỏ chạy. Không ngờ, mới về quê được ba ngày, Alpha chính đã tìm tới tận cửa. Alpha đang rơi vào kỳ mẫn cảm hoàn toàn mất kiểm soát, nhốt tôi lên gác xép. Tôi đau đớn phản kháng, đổi lại chỉ là mấy vết cắn chằng chịt nơi sau gáy. Anh hạ giọng dỗ dành: "Bảo bối có biết không? Beta mà không ngoan ngoãn, sẽ bị bắt nạt đến mức biến thành Omega đấy."
27.04 K
10 Táng Thức Chương 9
11 Phán Quan Vô Hình Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tra công cũng phải sinh con sao

7
Tôi là một beta tra công trong một cuốn tiểu thuyết ABO, còn vợ Omega của tôi, Giang Diểu, là thụ chính. Tôi ghét bỏ cậu ấy, cũng không thể cùng cậu ấy vượt qua kỳ phát tình. Giang Diểu phải đi làm nuôi tôi, vì không có bạn đời an ủi nên vượt rào với cấp trên, diễn ra một mối tình cấm kỵ. Nhưng cốt truyện lại xảy ra chút sai lệch. Giang Diểu mỗi ngày đều hít tôi như hít mèo, hoàn toàn không có dấu hiệu ngoại tình. Thậm chí còn muốn dùng con cái để giữ chân tôi. Cậu ấy ôm lấy tôi, trong mắt ngấn lệ, tràn đầy cầu xin. “Chồng ơi, em sinh cho anh một đứa con được không, anh nhìn em một chút đi, yêu em một chút được không?” Tôi sợ đến mức suýt đi triệt sản. Sau đó cậu ấy nuốt thuốc, cưỡng ép bước vào kỳ phát tình, pheromone thanh ngọt tỏa ra, mang theo dục vọng bao bọc lấy tôi. “Vậy được rồi, chồng đến sinh em bé nhỏ cho em đi, em sẽ yêu nó giống như yêu anh.”
ABO
Boys Love
0