Trong phòng VIP, Hạ Tri Ngọc đẩy một ly rư/ợu về phía tôi, tôi uống cạn sạch.
Giang Diêm Hành ngạc nhiên lên tiếng: "Bình thường cậu chỉ uống một chút, hôm nay bị làm sao vậy?"
Hạ Tri Ngọc nhìn vệt hồng trên mặt tôi, nghĩ ngợi rồi lên tiếng: "Thôi, cậu uống ít thôi. Ly này là đủ rồi."
Vài ly rư/ợu vào bụng, dạ dày tôi nóng ran như bị th/iêu đ/ốt. Không giấu nổi vẻ say khướt, tôi nói năng cũng chẳng đâu vào đâu.
Nhìn thời gian, đã mười hai giờ rưỡi. Giờ này hai người họ vẫn chưa chơi chán.
Tôi buông một câu: "Hai người chơi đi, tôi về đây."
Họ quen thói vẫy vẫy tay.
Ra khỏi quán bar, tôi lần mò điện thoại.
Nhưng có lẽ mắt tôi hỏng rồi. Nếu không thì sao tôi lại không nhìn rõ màn hình chứ.
Tôi cố gắng chớp mắt vài cái, vừa đi vừa nhìn điện thoại, chuẩn bị gọi cho tài xế.
Đùng một tiếng thật lớn, đầu tôi cũng hỏng luôn rồi.
Đầu tôi đ/ập vào cột đèn đường, tôi đ/au đến mức ngồi sụp xuống không đi nổi, một tay xoa đi xoa lại cái trán cố gắng làm dịu cơn đ/au.
Ngay sau đó, một bóng người cao lớn xuất hiện, đứng ngay trước mặt tôi.
"Tống Kim Diễn."
Tôi nghe thấy tên mình, ngẩng đầu nhìn người đó.
Chắc chắn là ảo giác. Tôi vậy mà lại nhìn thấy Tùy Tịch.
Tôi đứng dậy định đi, cảm thán rằng mình đã mất trí rồi. Nhớ lại cảnh Tùy Tịch bị đá/nh hôm nay, không biết mặt cậu ấy có còn đ/au không.
Giây tiếp theo, một bàn tay to lớn ấm áp bao lấy cổ tay tôi, tôi không kịp trở tay đã đ/âm sầm vào lòng người kia.
Mùi nước giặt nhàn nhạt tỏa ra.
Người đó nói: "Có phải anh nên cho tôi một lời giải thích không?"
Tôi không đáp. Chỉ cảm thấy buồn ngủ quá. Khép mắt lại, tôi chìm vào một giấc ngủ thật ngon.
Phần bình luận đang chạy:
[Tịch "da mặt dày" đến đòi danh phận rồi kìa.]