ĐÓA HOA NGÔNG CUỒNG THỜI MẠT THẾ

Chương 4

14/04/2026 15:34

8.

Tôi bước vào phòng y tế, Giang Niệm An nhìn tôi không chớp mắt, trong ánh mắt chứa chan vẻ oán h/ận: "Triệu Trân Trân, trông cô có vẻ vui quá nhỉ?"

Tôi đảo mắt một vòng: "Tôi đâu có nghĩa vụ phải tỏ ra buồn bã."

Giang Niệm An khó chịu cau mày: "Cô thích Bùi Diễn đến thế cơ à?"

Tôi đáp trả theo bản năng: "Không thích anh ấy chẳng lẽ lại đi thích anh?"

Sắc mặt vốn đã tiều tụy của Giang Niệm An thoắt cái trở nên trắng bệch. Anh ta mím c.h.ặ.t môi, hốc mắt đỏ hoe như thể vừa bị ai b/ắt n/ạt uất ức lắm. Sau khi kết thúc đợt trị liệu, Tô Anh dành cho tôi một cái nhìn đầy ẩn ý rồi rời khỏi phòng.

Cái nhìn đó khiến tôi ngơ ngác không hiểu gì, theo bản năng định bước theo cô ấy để chuồn lẹ. Nhưng đột nhiên, Giang Niệm An nhảy phắt xuống giường, chộp lấy cổ tay tôi.

Tôi nghi hoặc nhìn anh ta. Giang Niệm An mím môi, trông như một món đồ sứ sắp vỡ vụn đến nơi: "Triệu Trân Trân, cô không thể thích tôi được sao?"

Trong ký ức của tôi, Giang Niệm An chưa bao giờ hạ mình đến mức này. Chẳng phải chúng tôi là kẻ th/ù không đội trời chung của nhau ư?

Phòng y tế không còn ai khác, Giang Niệm An không thèm giữ kẽ nữa mà siết c.h.ặ.t lấy tay tôi: "Những gì Bùi Diễn làm được cho cô, tôi cũng làm được. Tôi sẽ nỗ lực để làm tốt hơn anh ta gấp bội!"

Trước đây tôi chỉ thấy Giang Niệm An như đóa hoa trong l.ồ.ng kính, chỉ cần chút mưa gió là héo tàn. Nhưng bây giờ nhìn dáng vẻ lệ nhòa của anh ta, tôi lại thấy có một sức quyến rũ rất riêng. Tim tôi khẽ lệch một nhịp, nhưng nghĩ đến cơ thể mảnh mai của anh ta, tôi vội vàng dập tắt ý nghĩ đó.

"Giang Niệm An..." Tôi nhớ đến Dị năng của mình, úp mở bảo: "Anh không chịu nổi sự giày vò của tôi đâu."

Giang Niệm An khó chịu nhíu mày: "Cô đang nghi ngờ năng lực của tôi đấy à? Hôm nay tôi sẽ chứng minh cho cô thấy, tôi chẳng thua kém gì Bùi Diễn cả!"

9.

Giang Niệm An vừa dứt lời đã định hôn tôi, tôi vội lấy tay bịt miệng anh ta lại: "Anh đi/ên à? Đây là phòng y tế! Lát nữa có ai vào thì sao?"

Giang Niệm An chớp chớp mắt: "Vậy không phải ở phòng y tế là được chứ gì?"

"Cũng không hẳn..." Tôi nén lại nhịp tim đang lo/ạn nhịp, khuyên giải: "Tôi thực sự lo cho sức khỏe của anh không chịu nổi sự giày vò của tôi..."

Giang Niệm An không thèm khóc nữa, mặt tối sầm lại, lôi tuột tôi về chỗ ở của anh ta. Nhà của Giang Niệm An rất gần phòng y tế, trên đường đi chúng tôi không gặp một bóng người nào.

...

Giang Niệm An đã dùng hành động thực tế để chứng minh cho tôi thấy anh ta có chịu nổi sự "giày vò" hay không. Tôi thật không ngờ, cái thể chất ba ngày b/ệnh một trận nhẹ năm ngày b/ệnh một trận nặng như anh ta, hóa ra lại sở hữu cơ bụng tám múi, đường nhân ngư và vòng eo cực phẩm.

Lúc anh ta bế bổng tôi lên, tôi theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh ta vì sợ ngã. Nhưng lo lắng đó rõ ràng là thừa thãi, sức mạnh của Giang Niệm An thực sự rất lớn. Nhìn không ra, trông anh ta chẳng có vẻ gì là vạm vỡ nhưng lại đầy khí lực đến vậy.

Lúc đang say đắm, Giang Niệm An đột nhiên dừng lại: "Trân Trân, tôi và Bùi Diễn, ai xuất sắc hơn?"

Tôi không biết trả lời sao cho phải. Giờ khắc này, tôi hoàn toàn x/ác định được Giang Niệm An thực sự thích tôi, chứ không phải đang muốn đùa giỡn tình cảm.

Nhưng... tại sao chứ? Tôi đâu có đối xử tốt với anh ta bao giờ.

Lúc nhỏ, mỗi lần tôi giành cơm của anh ta, anh ta đều hếch cằm nhìn tôi đầy ngạo mạn: "Triệu Trân Trân, cô là cái thùng cơm đấy à mà ăn lắm thế?"

Mỗi khi tôi bị ph/ạt roj, sắc mặt anh ta lại cực kỳ tệ hại: "Triệu Trân Trân, cô giỏi thật đấy, lúc nào cũng khiến mình mình đầy thương tích. Sao nào, cô đang khoe khoang với tôi là cơ thể cô khỏe mạnh lắm chắc?"

Tôi luôn thấy cái miệng của Giang Niệm An rất đ/ộc địa. Thế nên mỗi lần gặp anh ta, tôi đều chuẩn bị sẵn tinh thần để cãi vã một trận lôi đình. Vậy mà giờ đây, Giang Niệm An không còn tư thái cao cao tại thượng nữa, anh ta giống như một chú ch.ó vẫy đuôi c/ầu x/in chút sự chú ý từ tôi.

Lúc này tôi mới biết, hóa ra môi của anh ta lại mềm mại đến thế.

10.

Chuyện giữa tôi và Giang Niệm An không giấu nổi Tô Anh.

"Mình sớm đã nhận ra anh ta thích cậu rồi." Tô Anh nhướng mày: "Cậu có biết tại sao hôm qua anh ta phải vào phòng y tế không?"

"Tại sao?"

"Anh ta cũng nộp đơn lên Thủ lĩnh xin kết đôi với cậu, nhưng có Bùi Diễn ở đó, Thủ lĩnh đời nào chọn người khác? Anh ta tận mắt nhìn Bùi Diễn bước vào phòng cậu, sau đó thì u uất uống rư/ợu, uống đến mức loét cả dạ dày."

Thảo nào khi tôi tìm Tô Anh, cô ấy lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó.

Thấy tôi im lặng, Tô Anh nhíu mày: "Trân Trân, cậu hối h/ận rồi sao?"

Tôi bình thản hỏi ngược lại: "Tại sao mình phải hối h/ận?"

"Dù mình sinh ra trong thời mạt thế, chưa thấy thế giới cũ ra sao, nhưng mình luôn cảm thấy chúng ta không nên sống như thế này."

"Dì Vương năm nay bốn mươi tuổi, từ khi Thủ lĩnh đặt ra quy định mới, dì ấy đã sinh bảy đứa con trai, nhưng vẫn chẳng nhận được chút tôn trọng nào. Dì ấy thấy mình giống như một cái máy sinh sản, không cần có tư duy, cũng chẳng cần có cảm xúc... Nghe dì ấy nói, mình chỉ nghĩ về tương lai của chính mình. Mình thề, tuyệt đối sẽ không sống như dì ấy."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
12 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm