Th* th/ể của bác tài xế nát bươm như mớ giẻ rá/ch vứt xó bên đường, đầu ông ta vỡ toác như quả dưa hấu rơi xuống đất, ruột dưa văng tung tóe.
Tôi chẳng buồn liếc mắt nhìn một cái, tung cửa xe chạy thục mạng ngược lại.
Lúc tìm thấy Thiên Thiên, trên khuôn mặt em ấy vẫn còn vương một nụ cười ngây ngốc, cứ như muốn nói với tôi “Làm tốt lắm, chị Thẩm”.
Nhưng em ấy sẽ chẳng bao giờ nói chuyện được nữa.
Em ấy nằm sõng soài trên vũng m/áu, trên cổ là một vết c/ắt vát rướm m/áu.
Con d/ao phay bị văng ra trong lúc giằng co rơi cách đó không xa.
Tôi quỳ sụp xuống, gần như không thể hô hấp nổi, cố ngáp từng ngụm khí lớn.
Tôi lại phạm sai lầm rồi.
Bác tài xế có d/ao, đáng lẽ tôi không nên cố chấp làm anh hùng.
Lẽ ra tôi nên theo ông ta quay về, thời gian còn dài, kiểu gì chẳng tìm được cơ hội đưa Thiên Thiên bỏ trốn, việc gì phải mạo hiểm nhường này.
Tôi nên bình tĩnh hơn chút nữa, suy nghĩ thấu đáo hơn chút nữa!
“Thẩm Ly...” Tên nhát cáy lù lù mò tới từ lúc nào, ánh mắt lấm lét đảo quanh: “Đi thôi, chúng ta ra ngoài trước đã, ra khỏi đây rồi sẽ lo tổ chức tang lễ cho Thiên Thiên.”
Tôi đứng phắt dậy, chẳng nói chẳng rằng lầm lùi bước về phía chiếc xe.
Hứa An lầm lũi đi theo sau lưng tôi, cho đến khi tôi ngồi vào ghế lái, chốt ch/ặt toàn bộ cửa xe, cậu ta mới đứng ch*t trân tại chỗ.
“Chẳng phải cậu rất thích cuộc sống quanh quẩn rú xó ở nhà sao? Căn phòng đó, nhường lại cho một mình cậu đấy.”
Tôi nhấn ga, phóng xe vút đi mất dạng.