Sự thờ ơ, trống rỗng trong phản ứng của tôi khiến tim Trần Khước Chi đ/au nhói.

Anh lập tức quay sang phản bác ba tôi:

“Bác nghe ai nói linh tinh gì vậy? Em ấy sao có thể là kẻ thứ ba được? Em ấy là duy nhất của cháu. Giữa chúng cháu, chỉ có cháu và em ấy.”

Anh sắp xếp bữa sáng gọn gàng rồi nhét vào tay tôi, giải thích:

“Ban đầu cháu định dậy sớm m/ua bữa sáng cho em ấy, nhưng cháu bị sốt nên tỉnh muộn. Sau khi dậy nghe Phương Dư nói em ấy về nhà, cháu liền hỏi địa chỉ rồi chạy sang ngay.”

Anh muốn xoa đầu tôi để trấn an, nhưng nghĩ đến việc chúng tôi vẫn chưa làm lành, bàn tay đưa ra lại chần chừ rút về.

Sau đó anh quay sang chào ba tôi một cách lịch sự, rồi thẳng thắn đi vào vấn đề:

“Thưa bác, cháu không biết rốt cuộc bác nghe ai nói rằng Lý Lý là kẻ thứ ba. Những lời đồn đoán vô căn cứ như vậy, cháu mong bác nghe ít, nói ít thôi. Cháu và Lý Lý là mối qu/an h/ệ bình đẳng. Trước đây có thể cháu đã làm sai, nhưng bây giờ cháu đang cố gắng bù đắp, mong Lý Lý tha thứ cho cháu. Cháu hy vọng bác… đừng trở thành chướng ngại trên con đường theo đuổi tình yêu của cháu.”

13

Tôi cắn ống hút, uống một ngụm sữa đậu nành còn ấm. Dòng nhiệt dịu dàng xoa dịu dạ dày, cơn đ/au trên người cũng dần lắng xuống.

Tôi ngẩng đầu nhìn tấm lưng hơi c/òng của ba, suy nghĩ một chút rồi nói:

“Trước hết con là một con người, sau đó con mới là một Beta. Dù con không có pheromone, khó mà đ/á/nh dấu, thì việc con quen ai cũng là quyền tự do của con.”

Không khí lặng đi trong giây lát.

Trần Khước Chi nắm tay tôi kéo ra ngoài. Bàn tay to lớn của anh bao lấy tay tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay từng chút một lan sang.

Tôi quay đầu nhìn ba mình.

Khác với năm mười bảy tuổi, ông đã nhận ra thành kiến và sai lầm của mình.

Giống với năm mười bảy tuổi, người kéo tôi ra khỏi bóng tối… vẫn là Trần Khước Chi.

“Chúng ta đi bệ/nh viện đi.”

Tay Trần Khước Chi chợt siết ch/ặt, cuống quýt quan sát tôi từ trên xuống dưới, hỏi tôi bị thương ở đâu.

Tôi lắc nhẹ tay anh, nói:

“Đưa một người vẫn còn đang sốt đi khám bệ/nh thôi.”

Trần Khước Chi ngẩng đầu cười, nhưng chẳng bao lâu sau, anh đã nằm trên giường bệ/nh, không cười nổi nữa.

Anh lưu luyến nắm tay tôi, kéo vào trong chăn, như sợ tôi sẽ rời đi.

“Lý Lý, xin lỗi em.”

Giọng anh chân thành, đầy áy náy. Gần đây anh đã nói xin lỗi tôi rất nhiều lần, lần sau còn nghiêm túc hơn lần trước.

Bàn tay co lại trong chăn, tôi học theo dáng vẻ trước kia của anh, mang chút á/c ý khẽ gãi anh một cái.

Trần Khước Chi lập tức nín thở, vành tai đỏ đến mức như sắp nhỏ m/áu.

“Trần Khước Chi, có một câu gọi là lấy cách của người, trả lại cho người.”

Tôi đưa tay véo nhẹ vành tai đỏ ửng của anh, xoa xoa.

Anh cắn môi, yết hầu khẽ chuyển động.

Bàn tay lộ ra ngoài chăn nổi rõ gân xanh.

Anh truyền nước nửa ngày, cơn buồn ngủ ập đến khiến anh thiếp đi.

Tôi chống cằm, liếc nhìn tủ đầu giường một cách vô tình, điện thoại của anh sáng lên, trên màn hình bật ra một tin nhắn:

【Anh Khước Chi, giao dịch ba tháng giữa anh và Quý Lý kết thúc chưa? Anh đã hứa sau khi kết thúc sẽ đến tìm em mà.】

14

Khi Trần Khước Chi tỉnh dậy, trong phòng không có ai.

Anh rút kim truyền, đi/ên cuồ/ng chạy ra ngoài.

Điện thoại bật lên thông báo kỳ mẫn cảm sắp tới, anh trực tiếp bỏ qua.

Nhưng khi nhìn thấy tin nhắn từ một số lạ, anh lập tức ném mạnh điện thoại xuống đất.

Trong ký túc xá, tôi nhìn đồng hồ trên cổ tay, hỏi Phương Dư:

“Chiếc áo khoác tôi treo trong tủ đâu rồi?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm