Cho dù không b/án thân, thì chuyện uống rư/ợu tiếp khách, cười cợt m/ua vui chắc chắn cũng làm không ít.

Đều là hồ ly ngàn năm cả, giả vờ làm gì con Samoyed ngây thơ thuần khiết.

Tự nguyện làm loại chuyện đó rồi còn muốn dựng bia tri/nh ti/ết?

“Cô… cô mới là loại một nghìn năm trăm tệ!”

Cô ta hung hăng trừng mắt nhìn tôi, nhưng ngoài mấy câu đó ra, chẳng phản bác nổi thêm câu nào.

“Giá trị thị trường của tập đoàn Thẩm thị vào khoảng một nghìn năm trăm tỷ. Cô Tiết nói thiếu rồi.”

Thư ký bình thản bổ sung.

Tiết Thiến như vừa nghe thấy lời á/c đ/ộc nhất thế giới, bật khóc rồi chạy khỏi tòa nhà.

Tôi đút hai tay vào túi, vẻ mặt điềm nhiên:

“Xem ra vị hôn phu yêu quý của tôi hôm qua đã làm không ít chuyện hay ho. Không thể để bị ch/ôn vùi được, tìm vài tài khoản marketing tuyên truyền đi.”

Tôi muốn xem thử, người đời có chịu trả giá cho câu chuyện tình yêu nghiêng nước nghiêng thành này không.

Có nhà họ Thẩm ra tay, tin tức Cao Trác vì tình nhân mà chặn xe buýt nhanh chóng bùng n/ổ.

Một đoạn camera giám sát lan truyền khắp mạng xã hội.

Trong video, chiếc Rolls-Royce tím nổi bật của Cao Trác chắn ngang giữa đường.

Phía sau còn có ba chiếc siêu xe khác, trước sau trái phải kẹp cứng chiếc xe buýt ở giữa.

Xe buýt tiến không được mà lùi cũng chẳng xong, tài xế bấm còi vô số lần cũng vô ích.

Giằng co suốt nửa tiếng đồng hồ, Tiết Thiến cuối cùng cũng bước xuống xe buýt, xách váy lao thẳng vào lòng Cao Trác không chút do dự.

Hai người đứng ngay dưới camera giám sát mà ôm ấp thân mật một hồi lâu, rồi mới tay trong tay rời đi.

Tiêu đề bài đăng là:

【Lãng mạn quá! Vợ yêu bỏ trốn, tổng tài bá đạo bước ra đời thật rồi sao?】

Muốn bôi đen ai đó, cách tốt nhất chính là “nâng trước dìm sau”.

Quả nhiên, phản ứng cư dân mạng không làm tôi thất vọng:

【Tôi đang tối phải bị gọi về công ty tăng ca, tiếc tiền nên đi xe buýt, kết quả gặp đúng cái trò này. Đi muộn hẳn một tiếng, cảm ơn tổng tài bá đạo nhé, khỏi cần tăng ca luôn vì sếp đuổi việc tôi rồi.】

【Không chỉ mỗi xe buýt bị ảnh hưởng đâu, hôm qua tuyến đường chính tắc nghẽn hoàn toàn, hàng nghìn chiếc xe kẹt cứng không tiến không lùi được. Đừng hỏi sao cảnh sát giao thông không tới, vì họ cũng đâu biết bay.】

【Tôi ói luôn rồi. Người nghèo cũng là một phần trong trò chơi tình yêu của giới nhà giàu à?】

【Người bình thường cố gắng sống thôi đã mệt lắm rồi, mấy người yêu đương thần tiên thì làm ơn tránh xa phàm nhân một chút được không?】

Tiếng ch/ửi rủa nối tiếp không dứt, oán khí ngập trời.

Đội cảnh sát giao thông tuyên bố sẽ cho công chúng một lời giải thích, tuyệt đối không bỏ qua bất kỳ người khả nghi nào.

Quá trình điều tra gần như chẳng tốn chút công sức nào.

Chiếc siêu xe đó đ/ộc nhất vô nhị, từ lâu đã nổi tiếng trong giới quyền quý.

Bây giờ gây phẫn nộ công chúng, không ai bảo vệ nổi anh ta nữa.

Suốt cả một tuần liền, Cao Trác không dám lái chiếc Rolls-Royce tím chói lóa kia ra ngoài làm trò nữa.

Không phải vì anh ta muốn cải tà quy chính, mà vì đã bị nh/ốt vào trại tạm giam, chiếc xe cũng bị tịch thu làm vật chứng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0