Sự việc xảy ra nửa năm trước vụ án này, như đã nói ở trên, diễn biến thực ra rất đơn giản.
Chỉ có điều dân làng chọn tin vào lũ trẻ chứ không phải một gã đ/ộc thân gần 40 tuổi.
Một người đàn ông trung niên sống cô đ/ộc trong làng, không có bất cứ người thân nào.
Tên ông là Ngô Quốc Hoa, còn cô bé thiểu năng bị h/ãm h/ại tên là Ngô Tuệ Tuệ, mới 7 tuổi.
Khi ông ôm cô bé từ trên núi xuống, cổng làng đã tụ tập đông đảo dân làng.
Người dẫn đầu đương nhiên là gia đình của 5 cậu bé thực sự đã h/ãm h/ại Ngô Tuệ Tuệ.
Những người còn lại bao gồm bố mẹ Ngô Tuệ Tuệ, các bậc trưởng bối trong làng, những thanh niên trai tráng, cùng vị trưởng làng thấu tình đạt lý, tất cả đều có mặt.
Ngô Quốc Hoa lập tức bị kh/ống ch/ế, đám đông vô cùng phẫn nộ, nhất quyết không nghe bất cứ lời giải thích nào của ông.
Dù ông không hề kháng cự, chỉ liên tục kêu oan, liên tục thanh minh.
Nhưng chẳng ai tin.
Ngô Tuệ Tuệ được bố mẹ bế đi, cô bé không biết nói, chỉ có thể liên tục gào lên những tiếng "a a a" để bày tỏ sự bất mãn.
Nhưng ngay cả bố mẹ cô bé cũng không hiểu con gái mình đang muốn nói gì.
Tất cả mọi người đều khẳng định Ngô Quốc Hoa là đồ cầm thú, là tội phạm chính hiệu.
Chỉ có điều, ở thời điểm đó, trong một ngôi làng nhỏ phía Nam với tư tưởng cổ hủ nặng nề, họ có xu hướng tự giải quyết vấn đề.
Hơn nữa trong mắt họ, đây là một vụ bê bối, việc trong làng xuất hiện một tên cầm thú như vậy là điều cực kỳ x/ấu.
Chuyện x/ấu trong làng thì đương nhiên không thể để lộ ra ngoài.
Vì vậy, không một ai báo cảnh sát.
Dưới sự chủ trì của trưởng làng, Ngô Quốc Hoa bị đ/á/nh đến mức thương tích đầy mình, hơi thở thoi thóp.
Không một ai c/ứu giúp ông.
Ông nằm trong vũng m/áu của chính mình, từ từ nhắm mắt xuôi tay.
Còn lý do bố mẹ Ngô Văn Cường biết chuyện là vì họ quá hiểu rõ con trai mình.
Bố mẹ nào cũng nhận ra những biểu cảm nhỏ, những cử chỉ nhỏ khi con mình nói dối.
Về đến nhà, họ liền đ/á/nh đ/ập Ngô Văn Cường một trận tà/n nh/ẫn, ép cậu bé khai ra sự thật.
Rồi họ mới biết, hóa ra Ngô Quốc Hoa vô tội.
Kẻ gây tội á/c thực sự chính là 5 cậu bé, bao gồm cả con trai họ.
Nhưng lúc đó, tin tức Ngô Quốc Hoa ch*t đã lan truyền, trưởng làng cũng sai người kéo x/á/c ông ra ngoại ô ch/ôn cất.
Đây đã trở thành sự thật không thể thay đổi.
Thêm vào đó với tâm lý bao che, họ hoàn toàn không muốn nói ra sự thật.
Thế là bố mẹ Ngô Văn Cường liên lạc ngay trong đêm với 4 gia đình còn lại, sau khi thống nhất ý kiến, kết luận đi đến vô cùng nhất trí: Giấu kín.
Dù sao Ngô Tuệ Tuệ cũng là đứa ngốc, nói năng không rõ ràng, chỉ cần họ không tiết lộ thì sẽ không ai biết sự thật.
Việc che giấu này kéo dài suốt mấy tháng trời.
Ngoại trừ việc gia đình Ngô Tuệ Tuệ dọn đi khỏi làng, mọi người vẫn sống cuộc sống như bình thường.
Thực ra với cáo buộc của bố mẹ Ngô Văn Cường, tôi vẫn chưa thực sự hiểu.
Rõ ràng Ngô Tuệ Tuệ là nạn nhân, không phải sao?
Vì vậy, tôi cũng hỏi họ một câu: "Sao ông bà lại nghĩ người gi*t con trai mình là gia đình Ngô Tuệ Tuệ?"
Bố Ngô Văn Cường cũng kích động, vẻ mặt đầy đ/au khổ và phẫn uất: "Vì họ dọn đi rồi! Nếu không có tội... Ai lại dọn đi? Ngô Quốc Hoa ch*t rồi, chỉ còn nhà họ thôi, chỉ còn nhà họ..."
Xét trên thực tế, lý do lớn hơn khiến gia đình Ngô Tuệ Tuệ chuyển đi là vì không muốn con gái tiếp tục sống ở nơi gợi lại sự ám ảnh cho cô bé, chứ không phải vì tâm lý có tội như lời bố mẹ Ngô Văn Cường nói.
Nhưng tôi cũng không phản bác thêm, vì họ đang trong nỗi đ/au mất con, có lẽ không nghe được những ý kiến trái chiều.
Dù lời cáo buộc của họ hơi giống kiểu kẻ x/ấu vu khống cho người khác, nhưng nghĩ kỹ lại cũng không phải không có lý.
Nếu bố mẹ Ngô Tuệ Tuệ biết kẻ hại con gái mình là 5 cậu bé này, liệu họ có muốn trả th/ù không?
Vì vậy, sau khi trao đổi với nhau, đội điều tra hình sự chia làm 2 hướng để tiến hành khám phá.
Triệu Tuấn dẫn theo đồng nghiệp đi liên lạc với gia đình Ngô Tuệ Tuệ đã chuyển đi, còn tôi tiếp tục ở lại làng, dò hỏi chuyện của Ngô Quốc Hoa.
Người đàn ông tội nghiệp lương thiện bị vu oan thành cầm thú này, nỗi oan khuất của ông có lẽ còn nghiêm trọng hơn.
Đúng vậy, tôi nghi ngờ tất cả chuyện này, phải chăng là sự trả th/ù do người thân của ông thực hiện sau khi tìm ra sự thật.
Nhưng điều tôi không ngờ là sự việc còn kỳ quặc hơn những gì tôi đoán.
Sự trả th/ù thực sự bắt ng/uồn từ Ngô Quốc Hoa, nhưng lại không phải từ người thân của ông.