Linh Châu 11: Ngũ tiên chặn đường

Chương 11

23/02/2026 14:02

Đúng lúc tôi và Tống Phi Phi sắp cãi nhau đến đỉnh điểm thì một âm thanh kỳ lạ vang lên, nghe như tiếng gió, lại giống tiếng vỗ cánh của loài vật nào đó.

"Cái gì thế?"

Mấy đứa chúng tôi đồng loạt quay đầu, chứng kiến cảnh tượng huyền ảo cả đời không thể nào quên.

Một đàn bướm bảy sắc cầu vồng vỗ cánh bay lượn, vẽ lên không trung những vệt cầu vồng rực rỡ. Những con bướm nhỏ nhất to bằng bàn tay, con lớn nhất cỡ quả bóng đ/á. Chúng xếp thành đội hình đông đúc lao về phía chúng tôi, tựa đám mây ngũ sắc cuồn cuộn đổ tới.

"Ôi, đẹp quá!"

"Đm biết chưa, đó là Tâm H/ồn Điệp, chạy ngay đi!"

Tôi và Tống Phi Phi quay đầu bỏ chạy, còn Thẩm Thiên Minh thì phóng như bay, nhanh hơn cả hai chúng tôi. Vừa chạy tôi vừa ngoái lại nhìn, đàn Tâm H/ồn Điệp đuổi theo một đoạn rồi đột nhiên quay đầu, trông như đang bảo vệ thứ gì đó.

Mắt tôi bừng sáng. Trận nhãn! Chúng đang bảo vệ trận nhãn của Tinh Thần Dưỡng Linh Trận!

"Phá hủy bốn trận nhãn là chúng ta thoát ra an toàn, hiểu chứ?"

Thẩm Thiên Minh nhìn tôi đầy hoài nghi, nhưng thấy Trương Thần Lăng và Tống Phi Phi đều nghiêm túc gật đầu, hắn đành bắt chước.

Thế là bắt đầu chiến thuật "thả diều". Ba người Tống Phi Phi liên tục ném đất đ/á vào đàn bướm, hò hét thu hút chúng. Nhân lúc bướm bị dụ đi xa, tôi lén lút lọt vào trung tâm khu vườn.

Giữa vườn, một đóa hướng dương khổng lồ sừng sững, chính giữa bông hoa là một quả cầu ánh sáng vàng lơ lửng. Tôi rút la bàn ra xem: Vàng thuộc phương Tây, Bạch Hổ chi vị, mà hỏa khắc kim. Tôi lấy phù chú kết ấn rồi châm lửa. Vừa chạm ngọn lửa trên tờ phù, ánh hào quang lập tức ảm đạm dần.

Không lâu sau, Tống Phi Phi vừa thở hổ/n h/ển vừa chạy tới:

"Ch*t ti/ệt, mày thấy không? Lũ bướm biến thành ánh sáng lập lòe rồi tan biến như bong bóng xà phòng ấy!"

Thú canh giữ trận nhãn tồn tại nhờ trận nhãn, trận nhãn tiêu tan thì chúng đương nhiên cũng biến mất. Tống Phi Phi gi/ật b/ắn người, nói năng lắp bắp:

"Thế... thế mấy thứ rau củ quả kia, còn... còn cả Nguyệt Hoa Thảo nữa..."

"Nguyệt Hoa Thảo là tinh hoa được tưới bằng ánh trăng, đương nhiên không tan theo. Nhưng trong này nhiều Nguyệt Hoa Thảo thực ra chỉ là ảo ảnh, do trận pháp tạo ra. Khi trận pháp biến mất, chúng cũng sẽ tiêu tan."

"Còn mấy thứ hoa quả ngon lành kia, khi trận pháp tan biến..."

Nói đến đây tim tôi quặn đ/au, nước mắt suýt trào ra:

"Khi trận pháp biến mất, linh khí tiêu tán, hương vị chắc chỉ ngon hơn đồ thường một chút, không thể giữ được độ tươi ngon như lúc này."

Tống Phi Phi ôm ng/ực thở dài:

"Thôi đừng nói nữa, tao đ/au tim rồi."

Xử lý xong Tâm H/ồn Điệp, bốn chúng tôi tiếp tục men theo thung lũng tiến lên. Chưa đi bao lâu đã gặp một đàn Thực N/ão Thú khổng lồ. Lũ này to gấp đôi lần trước, đứng lên cao hơn hai mét, bộ n/ão trên đầu lắc lư lập cập khi chạy, nhìn vài giây đủ khiến người ta buồn nôn.

Bốn đứa chúng tôi ba chân bốn cẳng chạy, nhanh chóng tới ngã ba. Tôi và Tống Phi Phi chạy sang trái, Trương Thần Lăng và Thẩm Thiên Minh chạy sang phải. Tống Phi Phi vừa chạy vừa ngoái lại:

"Toang rồi, toang rồi! Thực N/ão Thú thích đuổi theo người thông minh, chúng nhất định sẽ đuổi riết tao thôi."

"Linh Châu, lúc chúng đuổi kịp tao thì mày phải tranh thủ phá trận nhanh lên. Mau lên, tao cầm cự không được lâu đâu. Nếu mày chậm chân, tao sẽ bị chúng hút n/ão thành thằng đần!"

"Đừng chạy nữa."

Tôi thản nhiên kéo áo Tống Phi Phi lại:

"Chúng không đuổi theo."

"Ý mày là sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm