Tra nam lúc nào cũng có một loại tự tin khó hiểu, cảm thấy lãng tử quay đầu thì quý hơn vàng.
Buồn cười ch*t mất, ai thèm?
Trước đây tôi nghĩ gả cho ai mà chẳng là gả, hôn nhân hào môn vốn chỉ nói chuyện lợi ích.
Nhưng bây giờ loại phế vật như anh ta, ai thích thì cứ lấy!
Tôi đóng gói đoạn ghi âm gửi cho Tiết Thiến, để cô ta tự thưởng thức dáng vẻ của người trong lòng.
Tiết Thiến vừa nghe xong lập tức làm lo/ạn om sòm.
Nửa đêm còn chạy đến trước cổng biệt thự nhà họ Cao để canh Cao Trác.
Quản gia đã ra mặt đuổi cô ta mấy lần nhưng Tiết Thiến nhất quyết không chịu đi.
Bất đắc dĩ, quản gia chỉ đành dùng biện pháp mạnh, cho bảo vệ cưỡ/ng ch/ế đuổi người.
Đám vệ sĩ bên cạnh Tiết Thiến sớm đã bị mẹ Cao rút đi, một người phụ nữ cô đ/ộc như cô ta làm sao chống lại nhà họ Cao.
Trong lúc giằng co, cô ta ngã xuống bậc thềm, lập tức chảy m/áu.
Tiếng còi xe c/ứu thương vang lên inh ỏi, chở đi hai người — Tiết Thiến sảy th/ai và mẹ Cao phát b/ệnh tim đột ngột.
Việc Tiết Thiến mang th/ai, tôi chẳng bất ngờ chút nào.
Trước khi Cao Trác xảy ra chuyện, hai người họ ngày nào cũng dính lấy nhau như keo, củi khô lửa bốc, xảy ra chuyện chỉ là sớm muộn.
Còn mẹ Cao… chắc là tiếc đứa cháu chưa chào đời trong bụng Tiết Thiến nên bị tức đến ngất xỉu.
Lúc thuộc hạ báo tin cho tôi, tôi vẫn thản nhiên lật xem album ảnh trong máy, tùy tiện chọn hai tấm rồi nói:
“Bảo tòa soạn dùng hai tấm này làm ảnh minh họa, tìm một phóng viên có văn phong tốt chút để viết bài.”
“Chi phí tài trợ nửa cuối năm nay, nhà họ Thẩm bao hết.”
Người bên dưới lập tức làm theo lời tôi.
Tôi lái xe đến b/ệnh viện, đẩy cửa phòng b/ệnh VIP ra.
Cao Trác đầy hy vọng:
“Lệnh Nguyệt, em đến…”
“Tôi đến thăm bác gái. Còn anh, không đi xem mẹ đứa bé sao?”
Tôi kéo một chiếc ghế sạch ngồi xuống, vẻ mặt đầy hứng thú trêu chọc.
Cao Trác giả vờ đ/au khổ:
“Anh không biết cô ấy mang th/ai.”
“Anh không biết? Đừng có đổ hết trách nhiệm lên đầu phụ nữ.”
Tôi cười khẩy:
“Mặc quần vào là trở mặt không nhận người, đâu phải phong cách của anh.”
Cao Trác im lặng suốt mười phút.
Thấy mẹ Cao mãi chưa tỉnh, tôi lười tiếp tục diễn trò hiếu thảo, xách túi lên chuẩn bị rời đi.
Cuối cùng Cao Trác phá vỡ im lặng, lắp bắp nói:
“Lệnh Nguyệt… chẳng lẽ em thật sự không hiểu lòng anh sao?”
“Anh hối h/ận rồi. Anh biết trước đây anh không nên đối xử với em như vậy.”
“Trước kia là anh không hiểu chuyện. Em có thể cho anh thêm một cơ hội không?”
“Tôi không cho cơ hội những kẻ chuyên lãng phí cơ hội.”
Tôi không hề quay đầu, trực tiếp bước ra khỏi phòng b/ệnh.
Xe đ/âm vào tường mới biết quay đầu, con ch*t rồi mới biết quý sữa mẹ.
Sớm làm gì rồi?
Huống hồ nửa nhà họ Cao hiện giờ đã nằm trong tay tôi, một nửa lãnh đạo cấp cao của công ty cũng đã bỏ tối theo sáng, đứng về phe tôi.
Không cần kết hôn với Cao Trác, tôi vẫn có thể nuốt trọn nhà họ Cao.