CỬU BÀ

Chương 7

28/07/2025 14:22

Tưởng Lễ không thể đầu th/ai, không thể luân hồi, vạn giới đều có quy tắc.

Lệ qu//ỷ xuất hiện ở nhân gian vốn dĩ là vượt quá giới hạn, tàn hại trẻ con và người già như tôi, lại càng phạm vào đại kỵ.

Nếu đem nó giao cho qu//ỷ sai, chỉ có thể bị đưa xuống mười tám tầng địa ngục chịu khổ vĩnh viễn, không được luân hồi.

Không có bất kỳ tình cảm nào để nói, cũng không có một tia cơ hội.

Để không cho nó phiêu bạt bên ngoài rồi bị q/uỷ sai bắt, tôi chỉ có thể đem h/ồn phách cùng tro cốt phong ấn trong một cái hũ cốt linh.

Không hạ táng, không cúng bái, không nhập qu/an t/ài, không luân hồi.

Nhưng không có nghĩa là không thể tồn tại.

Ít nhất nó sẽ không xuống địa ngục chịu khổ, có thể ở bên cạnh tôi, thỉnh thoảng tôi còn có thể lén lút cho nó ra ngoài tản bộ.

Tú Tú, con dâu tôi, sau khi biết tất cả những chuyện này, đã hoàn toàn đoạn tuyệt qu/an h/ệ với tôi. Sau này sẽ không đến cúng bái con trai nữa, tôi hoàn toàn trở thành kẻ cô đơn.

Con trai ch//ết, cha mẹ ch//ết, bây giờ cháu gái ch//ết, con dâu cũng bỏ đi.

Đây chính là số mệnh của người làm nghề này, đã định sẵn.

"Chuyện cháu gái của bà xử lý xong rồi?"

Hôm đó, tôi dẫn Mã Quân đến sạp bói của hắn lần nữa, chưa kịp ngồi xuống, đã thấy hắn dùng ánh mắt nửa âm nửa dương nhìn tôi chất vấn.

Tôi cũng không định giấu hắn, đem chuyện giấu cháu gái đi kể cho hắn nghe.

Dù sao hắn cũng không thể xông vào tiệm may của tôi, đ/ập vỡ cái hũ cốt linh kia.

Hắn không nói gì, mặt mày cau có hồi lâu, sau đó mới thở dài.

"Trông chừng cháu gái bà cho kỹ, nếu nó chạy ra ngoài hại người, tôi sẽ không nương tay đâu!"

Tôi vội vàng gật đầu, sau đó kéo Mã Quân đến trước mặt.

Hắn thậm chí không ngẩng đầu, cặm cụi viết vẽ trên một tờ lịch cũ: "Bà Chín, bà dẫn người này đến là có ý gì?"

"Sát thân tương ấn, Hoa Cái phục mệnh, Lục Thiên Ất Tứ Thái Cực, thu nhận đi, cho ông giữ lại một người nối dõi. Cậu ta không tính là người âm hành, nhập môn của ông, không tạo nghiệp."

Nghe tôi nói xong, hắn mới nhướng mày, ngẩng đầu liếc nhìn Mã Quân.

Thấy vậy, tôi vội vàng bảo Mã Quân quỳ xuống, nhưng chưa kịp để đầu gối cậu ta chạm đất, đã bị Trần B/án M/ù nhanh tay lẹ mắt đ/á một cái vào cổ chân.

Mã Quân chỉ có thể quỳ một gối về một hướng khác.

Nhìn thấy cảnh này, tôi không khỏi có chút thất vọng, không cho quỳ lạy mình, Trần B/án M/ù đây là từ chối thu đồ đệ rồi!

Mã Quân đỏ bừng mặt, nhưng vẫn quỳ một gối, không đứng dậy.

Đợi một hồi lâu, Trần B/án M/ù đặt bút xuống, thản nhiên nói: "Tính tình cũng được, đi làm một chuyện, nếu thành tôi sẽ thu cậu."

Nói xong, đẩy một tờ giấy đến trước mặt Mã Quân.

Mã Quân cũng dứt khoát, cầm lấy giấy rồi đi.

"Ông bảo cậu ta đi làm gì?"

"Tôi muốn gi3t người, bảo cậu ta đi tìm một người."

"Gi3t ai?"

"Cái thằng cha giáng đầu sư kia!"

-Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đời này an lạc

Chương 9
Ta đã để mắt tới hôn phu của muội muội, dùng hết thủ đoạn để cướp về. Đêm động phòng, Bùi Ngộ Chu phát hiện cưới nhầm người, định bỏ đi ngay lập tức, nhưng bị ta cưỡng ép giữ lại. Từ đó, hắn coi ta như kẻ thù không đội trời chung, hận đến mức muốn ta chết đi sống lại. Cho đến năm thứ ba, gia đình ta bị tịch biên, gia đình tan nát. Trên đường lưu đày, ta mắc bệnh dịch, Bùi Ngộ Chu ngày đêm không ngủ chăm sóc ta. Khi ta khỏi bệnh thì hắn lại lâm bệnh nặng. Trước khi chết, hắn cầu xin: "Khương Nghiên Chi, ngươi có thể cút ra ngoài không? Ta không muốn nhìn thấy ngươi trước khi chết." Ta lủi thủi bước ra khỏi phòng, Bùi Ngộ Chu châm lửa đốt căn phòng ấy. Hắn không muốn để lại cho ta dù một mảnh xương. Sau khi trọng sinh, trong tiệc đính hôn của muội muội, ta lại một lần nữa gặp Bùi Ngộ Chu. #bere
4.4 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm Trước Hôn Lễ, Sau Khi Hiểu Được Tiếng Mèo, Tôi Nhốt Chú Rể và Phù Dâu Dưới Gầm Giường

Chương 6
Tôi bẩm sinh đã hiểu được tiếng mèo kêu. Đêm trước hôn lễ, mọi người đang bận rộn trang trí biệt thự, chú rể và phù dâu bỗng nhiên biến mất. Chỉ nghe thấy chú mèo nằm dài trên bệ cửa sổ kêu lên: "Muốn nói cho chị biết quá, chú rể và phù dâu đang trốn trong ngăn chứa đồ dưới giường cưới." "Cái giường này là loại điện tử đúng không? Khởi động lên là đè bẹp hai người họ luôn nhé!" Tôi nhận ra giọng nói này, đúng là mấy con mèo hoang tôi thường cho ăn xúc xích. Nó sợ tôi bị bịt mắt bưng tai, sốt ruột đến mức liên tục cào cửa sổ, lông đuôi dựng đứng cả lên. Tôi cười lạnh một tiếng, đồng ý với tục lệ đè giường lấy may từ quê mẹ tôi: "Lát nữa đứa nào nghịch nhiều trò và giữ được lâu, phong bì đỏ của tao sẽ càng to!" Giọng mèo con lập tức đông cứng: "Trời đất ơi, nhảy lên trên là để đè giường cầu may, còn nằm dưới này thì toi mạng thật! Sáu thằng mập cùng nhảy lên, không đè nát xương hai người này mới lạ! Chị này chắc chắn đã nghe hiểu hết, chiêu độc quá đỉnh!"
Hiện đại
Tình cảm
9