Bà nội cũng không nói rõ bên dưới có thứ gì, chỉ kêu bố tôi nhanh chóng thông báo với mọi người trong làng.

Phải để lại những pho tượng Phật bằng đ/á vào vị trí ban đầu như lúc chưa động vào, tuyệt đối không được chạm vào nữa.

Nhưng nghĩ thôi cũng đã biết, những người trong làng chắc chắn sẽ không nghe theo lời của bà bởi vì bọn họ đã quyết tâm b/án những pho tượng Phật bằng đ/á này.

Thật ra tôi cũng đã tra thông tin về tám mươi tám mặt Phật mà bà nội nói là gì.

Kết quả nhìn thấy quả thật trong Phật giáo có nghi thức về tám mươi tám mặt Phật này, dùng để sám hối cho tất cả chúng sinh.

Nghe nói một người bất kể phạm phải một tội nghiệt động trời như thế nào, chỉ cần quỳ lạy và cúng bái trước tám mươi tám vị Phật, thành tâm hối cải thì tất cả mọi tội trạng của bọn họ cũng đều sẽ được bãi bỏ.

Tôi cũng không hiểu vì sao bà nội lại có một cảm giác giống như sắp đối diện với kẻ th/ù đ/áng s/ợ vậy.

Bố tôi như nói cho có với những người khác ở trong làng bởi vì ông biết rõ cho dù khuyên thì bọn họ vẫn sẽ không nghe, về nhà nói dối với bà rằng các tượng Phật bằng đ/á đã được để lại vào chỗ cũ.

Bà nội nghe xong cũng không nói gì nữa.

Thế nhưng không ai ngờ rằng, buổi tối hôm đó trong thôn đã thật sự xảy ra chuyện.

Hơn nữa người xảy ra chuyện còn là anh họ của tôi!

Anh ấy ch*t trong hồ nước bằng một cách vô cùng tà đạo trong đêm khuya tĩnh mịch.

Buổi tối hôm đó, có lẽ đã hơn nửa đêm, mọi người trong thôn gần như đều đi ngủ hết.

Đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến những tiếng kêu thảm thiết, theo đó là tiếng chạy từ xa đến gần.

Đến khi tiếng chạy vào trong làng, tiếng kêu thảm thiết đó liền trở thành giọng ho to đến khàn giọng.

“Ch*t người rồi! Ch*t người rồi! Nhà Lâm Quý Sinh có người ch*t rồi!”

Lâm Quý Sinh chính là bác của tôi.

Tôi cũng bị tiếng ồn ào hỗn tạp làm cho thức giấc, sau đó từ trên giường ngồi dậy đã nghe thấy bác cả của tôi đang ch/ửi bới ở trong sân nhà mình: “Hồ Lão Tam, ông đang nói tầm bậy gì đấy hả!”

Thì ra tiếng kêu đó là của Hồ Lão Tam.

Lúc trước bởi vì chuyện chia đất của nhà bọn họ và nhà bác cả của tôi nên đã có một khoảng thời gian không vui vẻ, sau này cũng không mấy hoà thuận với bác cả và gia đình của chúng tôi nữa.

Sau đó, tôi nghe thấy tiếng cửa nhà mình cũng bị đẩy ra, có lẽ là bố tôi thức dậy rồi.

Tôi lo lắng cho gia đình bác cả nên cũng vội vàng mặc quần áo theo sau bố tôi ra khỏi nhà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0