Bà nội cũng không nói rõ bên dưới có thứ gì, chỉ kêu bố tôi nhanh chóng thông báo với mọi người trong làng.

Phải để lại những pho tượng Phật bằng đ/á vào vị trí ban đầu như lúc chưa động vào, tuyệt đối không được chạm vào nữa.

Nhưng nghĩ thôi cũng đã biết, những người trong làng chắc chắn sẽ không nghe theo lời của bà bởi vì bọn họ đã quyết tâm b/án những pho tượng Phật bằng đ/á này.

Thật ra tôi cũng đã tra thông tin về tám mươi tám mặt Phật mà bà nội nói là gì.

Kết quả nhìn thấy quả thật trong Phật giáo có nghi thức về tám mươi tám mặt Phật này, dùng để sám hối cho tất cả chúng sinh.

Nghe nói một người bất kể phạm phải một tội nghiệt động trời như thế nào, chỉ cần quỳ lạy và cúng bái trước tám mươi tám vị Phật, thành tâm hối cải thì tất cả mọi tội trạng của bọn họ cũng đều sẽ được bãi bỏ.

Tôi cũng không hiểu vì sao bà nội lại có một cảm giác giống như sắp đối diện với kẻ th/ù đ/áng s/ợ vậy.

Bố tôi như nói cho có với những người khác ở trong làng bởi vì ông biết rõ cho dù khuyên thì bọn họ vẫn sẽ không nghe, về nhà nói dối với bà rằng các tượng Phật bằng đ/á đã được để lại vào chỗ cũ.

Bà nội nghe xong cũng không nói gì nữa.

Thế nhưng không ai ngờ rằng, buổi tối hôm đó trong thôn đã thật sự xảy ra chuyện.

Hơn nữa người xảy ra chuyện còn là anh họ của tôi!

Anh ấy ch*t trong hồ nước bằng một cách vô cùng tà đạo trong đêm khuya tĩnh mịch.

Buổi tối hôm đó, có lẽ đã hơn nửa đêm, mọi người trong thôn gần như đều đi ngủ hết.

Đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến những tiếng kêu thảm thiết, theo đó là tiếng chạy từ xa đến gần.

Đến khi tiếng chạy vào trong làng, tiếng kêu thảm thiết đó liền trở thành giọng ho to đến khàn giọng.

“Ch*t người rồi! Ch*t người rồi! Nhà Lâm Quý Sinh có người ch*t rồi!”

Lâm Quý Sinh chính là bác của tôi.

Tôi cũng bị tiếng ồn ào hỗn tạp làm cho thức giấc, sau đó từ trên giường ngồi dậy đã nghe thấy bác cả của tôi đang ch/ửi bới ở trong sân nhà mình: “Hồ Lão Tam, ông đang nói tầm bậy gì đấy hả!”

Thì ra tiếng kêu đó là của Hồ Lão Tam.

Lúc trước bởi vì chuyện chia đất của nhà bọn họ và nhà bác cả của tôi nên đã có một khoảng thời gian không vui vẻ, sau này cũng không mấy hoà thuận với bác cả và gia đình của chúng tôi nữa.

Sau đó, tôi nghe thấy tiếng cửa nhà mình cũng bị đẩy ra, có lẽ là bố tôi thức dậy rồi.

Tôi lo lắng cho gia đình bác cả nên cũng vội vàng mặc quần áo theo sau bố tôi ra khỏi nhà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm