Pháo hôi truyện nam

Chương 15

04/08/2026 09:31

Tôi trằn trọc cả đêm trên chiếc giường mềm mại.

Sáng dậy, dưới mắt tôi thâm quầng.

Hoắc Tinh lại tràn đầy sinh khí, trông hồng hào rạng rỡ.

"Anh Trình?" Hoắc Tinh thấy tôi vậy liền quan tâm hỏi: "Hôm qua không ngủ ngon à?"

Tôi ngáp dài: "Giường mềm quá."

Thực ra hai gã đàn ông thì biết đi đâu, ngoài việc lang thang khắp nơi, cũng chẳng chơi được trò gì ra h/ồn.

Nhưng tôi cảm giác khi ở cạnh Hoắc Tinh, thời gian trôi nhanh như chớp, loáng cái đã đến chiều.

Vì tôi còn phải quay lại trường học tự học buổi tối, nên sau bữa trưa tôi tiễn Hoắc Tinh ra bến xe.

Đợi đến lúc sắp soát vé, tôi mới bảo Hoắc Tinh: "Vào đi..."

Hoắc Tinh gật đầu, xốc balô lên, nhưng một chiếc hộp nhỏ rơi ra từ cạnh túi.

Cậu nhanh tay nhặt lên, tôi nhìn thoáng qua thấy giống phấn nền hay kem che khuyết điểm của con gái?

Nhưng tôi nghĩ Hoắc Tinh chắc không dùng mấy thứ này, nên tiện miệng hỏi: "Cái gì vậy?"

Hoắc Tinh cúi đầu nhét đồ vào balô, nói: "Sáp vuốt tóc, loại du lịch ấy mà."

Tôi vỗ vai cậu: "Lần sau nghỉ phép về nhà, tôi sẽ hẹn Vương Kỳ và mọi người ra ngoài tụ tập."

Hoắc Tinh đáp: "Vâng."

Tôi nói tiếp: "Toán yếu thì tìm cô Từ dạy kèm đi, cô ấy giảng kỹ lại còn kiên nhẫn. Chịu khó làm đề và luyện đề thi thật nhiều vào."

Hoắc Tinh lại đáp: "Vâng."

Tôi cạn lời, chỉ biết đứng một bên nhìn cậu soát vé vào ga.

Nhưng ngay trước lúc soát vé, Hoắc Tinh đột ngột quay lại, ôm chầm lấy tôi.

Tôi sững người một thoáng, rồi vòng tay ôm lại cậu.

Cậu vùi mặt vào hõm vai tôi, thì thầm: "Anh Trình, em nhớ anh lắm."

Tôi xoa đầu cậu, cảm giác như có một cái chạm môi nhanh chóng và kín đáo lướt qua cổ mình.

Cả người tôi như bị điện gi/ật nhẹ, tê rần lan lên tận óc.

Mãi đến khi Hoắc Tinh vào ga, nhìn bóng cậu dần khuất sau dòng người.

Tôi mới chậm trễ nhận ra mặt mình nóng bừng, vội kéo cao cổ áo rồi nhảy lên xe buýt về trường.

Về đến trường, bố mẹ tôi vừa đúng lúc mang đồ đến, tôi nhận lấy rồi hàn huyên vài câu, sau đó về ký túc xá cất đồ.

Bạn cùng phòng cũng đã về, có thằng lắm mồm vừa thấy tôi đã la oai oái.

Tôi chẳng hiểu gì, nó lại chỉ vào cổ áo tôi: "Bảo bạn gái tới thăm chứ gì, áo dính cả kem nền kìa!"

Tôi kéo cổ áo ra xem, quả nhiên có một vệt bẩn màu da, nổi bật hẳn trên nền áo đen.

Không thể nào nhỉ?

Tim tôi thắt lại, chợt nhớ đến chiếc hộp nhỏ Hoắc Tinh đá/nh rơi.

Tôi không nhịn được cười thầm, nghĩ bụng thằng nhóc này giữ hình tượng dữ vậy, gặp tôi mà còn phải đá/nh kem nền sao?

Những ngày bận rộn trôi qua nhanh chóng, đợi tôi tỉnh khỏi biển đề thi thì đã đến đợt nghỉ thứ hai.

Tôi thu dọn đồ đạc về nhà, bố mẹ làm cả bàn thức ăn ngon, nhưng tôi vội vã ăn vài miếng rồi chạy ra ngoài.

Hoắc Tinh đang đợi dưới lầu, chán nản dùng chân khua khua đống tuyết vụn ven đường.

Nghe tiếng tôi ra cửa, cậu quay lại nhìn, đôi mắt sáng rực.

Dưới ánh đêm, da cậu trắng sáng, tôi chợt nhớ đến "kem nền", bèn trêu: "Khá đấy Hoắc Tinh, giữ hình tượng nặng gh/ê, lần trước gặp tôi còn đá/nh kem nền hả? Dính đầy cổ áo tôi, mấy thằng phòng tôi đồn tôi có bạn gái rồi đấy."

Nụ cười trên môi Hoắc Tinh khựng lại, sau đó cậu gượng gạo sờ má, quay mặt đi: "Đúng vậy, anh Trình đẹp trai thế, em không chải chuốt một chút thì chẳng nổi bật gì."

Tôi cười cười, choàng vai cậu rồi bước về phía nhà hàng.

Vương Kỳ và anh em đã đến đủ, mới một tháng không gặp mà tôi cảm giác lũ khốn này sao lại rụt rè thế.

"Sao thế?" Tôi nghi hoặc: "Tôi mới đi có một tháng, chứ có phải một năm đâu? Sao trông trầm lắng thế này?"

Nghe tôi nói vậy, Vương Kỳ mới đứng dậy bắt đầu chào hỏi, không khí cũng sôi nổi hẳn lên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
11 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm