Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1107: Chúng ta là người một nhà

05/03/2025 15:09

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần liều mạng luyện hóa lệnh bài thì màn đêm dần phủ xuống. Không gian tĩnh lặng đến mức một cây trâm rơi trên mặt đất cũng sẽ tạo ra âm thanh lanh lảnh vang vọng.

Chung quanh càng yên tĩnh thì nội tâm Bạch Tiểu Thuần càng sợ hãi, hô hấp cũng trở nên bất ổn. Hắn vội vã luyện hóa lệnh bài, đột nhiên hắn nghe thấy có tiếng bước chân bên ngoài lầu các.

Bạch bạch....Bạch bạch....

Tiếng bước chân tựa như tiếng tim hắn đang đ/ập bình bịch thật rõ ràng. Bạch Tiểu Thuần có thể x/á/c định đây là tiếng bước chân nhưng khi hắn tản thần thức ra tìm ki/ếm thì lại không thấy một ai.

Điều này khiến cho da đầu Bạch Tiểu Thuần sắp vỡ ra đến nơi.

- Chuyện này....chuyện này m/a quái quá....

Bạch Tiểu Thuần sắp khóc rồi. Ngoại trừ sợ ch*t thì đời này hắn sợ nhất là m/a q/uỷ. Dù hắn đã là Thiên Đạo Nguyên Anh nhưng vẫn không thể xua đuổi được nỗi ám ảnh này, Bạch Tiểu Thuần vội vàng móc một nắm phù văn ra dán lên khắp người.

Mớ phù văn này là hắn m/ua từ hồi còn ở Nghịch Hà Tông. Lúc chạy trốn trong Khôi Hoàng lăng kia đã dùng kha khá, cũng có chút tác dụng. Lúc này hắn cũng mặc kệ cái gì bại lộ với không bại lộ, huống hồ còn có mặt nạ che lấp. Bạch Tiểu Thuần dán kín cả người nhưng vẫn không thấy an tâm hơn, hắn lại vội vàng luyện hóa tiếp, hai mắt chốc chốc lại đảo quanh bốn phía, rất sợ đột nhiên nhìn thấy một cái mặt người xuất hiện bên cạnh.

- Ta là Giám Sát Sứ mà. Nơi này là Giám Sát phủ, sao...sao có thể như vậy...Không thể nào...

Bạch Tiểu Thuần r/un r/ẩy lẩm bẩm, bỗng nhiên tiếng bước chân bên ngoài ngày càng nhiều, tựa như đang có thiên quân vạn mã bao vây lâu các này.

Bạch Tiểu Thuần muốn đi/ên rồi!

- Nhiều q/uỷ như vậy là sao!!!

Mặt hắn tái mét, đúng lúc mất h/ồn mất vía thì có tiếng gõ cửa.

Tiếng gõ cửa đều đặn theo quy luật, gõ liên miên không dừng lại chút nào. Lông tơ hắn dựng hết cả lên, nhìn chằm chằm cánh cửa.

Hồi lâu sau, tiếng bước chân lại vang lên nhưng nghe như đám thiên quân vạn mã này đang bỏ đi.

Lại chờ thật lâu, thật lâu sau, Bạch Tiểu Thuần x/á/c định bên ngoài không còn âm thanh nào nữa mới lau mồ hôi lạnh. Hắn cảm thấy hơi mất mặt, hắn đường đường là Thiên Đạo Nguyên Anh, ở Man Hoang này còn là Luyện H/ồn Sư, mỗi lần luyện hỏa dung nhập không biết bao nhiêu oan h/ồn thế mà lại để cho bọn q/uỷ khi dễ. Bạch Tiểu Thuần thầm kh/inh bỉ chính mình.

- Gì chứ! Bạch gia gia ta mà sợ q/uỷ à? Ta không ra tay chẳng qua vì còn chưa luyện hóa hết lệnh bài, lo lắng gây ra hiểu lầm gì đó thôi

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây đột nhiên hết thấy x/ấu hổ, đang định tiếp tục luyện hóa thì....

Cửa phòng truyền đến một tiếng n/ổ mạnh, bị một lực lượng từ bên ngoài phá bung cánh cửa, gió đêm lạnh lẽo ập vào mặt dọa Bạch Tiểu Thuần thét lên chói tai, tu vi toàn thân bộc phát, thân thể cấp tốc lui về phía sau, rống to:

- Ta là Giám Sát Sứ, chúng ta là người một nhà!!

Cũng không biết có phải tiếng gào của Bạch Tiểu Thuần có tác dụng không mà sau khi cửa bị bật mở, không có thêm động tĩnh gì nữa. Bên ngoài trời tối đen như mực, không có bóng người nào, không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng gió thổi qua tán cây nghe xào xạc.

Bạch Tiểu Thuần vã mồ hôi, khí tức cũng hỗn lo/ạn rồi. Từ cửa phủ có thể nhìn rõ Khôi Hoàng Thành về đêm. Trong trí nhớ của Bạch Tiểu Thuần thì khu tám chín lúc trước vô cùng náo nhiệt, càng không cần phải nói đến khu thứ tư nằm ở trung tâm Khôi Hoàng Thành này.

Ban ngày, chung quanh đây đầy những cửa hàng cửa hiệu buôn b/án tấp nập nhưng q/uỷ dị là... Đêm vừa xuống thì Bạch Tiểu Thuần không còn nghe được bất cứ âm thanh nào, dù cửa phủ lúc này đang mở toang. Thậm chí, ánh mắt hắn lia về phía xa mới h/oảng s/ợ phát hiện những con đường náo nhiệt ban ngày đều đã tối đen như mực.

Hiển nhiên, mọi người quanh đây đều đã biết tình huống chỗ này nên trời vừa tối liền tắt lửa và yên lặng.

- Nơi đây là cái địa phương q/uỷ gì thế!

Bạch Tiểu Thuần lập cập nói. Tay bấm niệm pháp quyết đóng cửa phủ lại, hắn ngó dáo dác khắp bốn phía, thần thức không ngừng tản ra nhưng không có bất kỳ phát hiện nào. Hắn bỗng vỗ vào túi trữ vật, một tòa h/ồn tháp hiện ra, h/ồn Bạch Hạo đi ra ngoài.

- Đồ nhi, ngươi là Q/uỷ tu, mau giúp vi sư nhìn xem chung quanh đây có đồng loại của ngươi không?

Bạch Tiểu Thuần vội nói. H/ồn Bạch Hạo vừa đi ra còn hơi ngơ ngác, chần chờ nhìn chung quanh rồi lại nhắm mắt cảm thụ một phen, nhíu mày, hồ nghi nói:

- Sư tôn, bốn phía không thấy q/uỷ h/ồn có thần trí nào...bất quá, nơi đây cho ta một cảm giác rất kỳ lạ. Tựa như đây là một khu vực nằm giữa ranh giới Sống và Ch*t, không biết miêu tả cụ thể thế nào nhưng ta cảm giác được nơi này...

H/ồn Bạch Hạo vừa quan sát chung quanh vừa mở lời, đến lúc quay về phía Bạch Tiểu Thuần chợt phát hiện sắc mặt sư tôn tái nhợt, bộ dáng hoảng hốt nên nhịn không được hỏi:

- Sư tôn, người làm sao vậy?

- Ha ha...không có gì, vi sư một chút cũng không sợ hãi! Ngươi cứ nói tiếp đi

Bạch Tiểu Thuần li /ếm liếm môi. Hắn không muốn lộ ra bộ dạng sợ hãi trước mặt đồ nhi nên vỗ ng/ực lớn tiếng nói.

- Sư tôn...ta đâu có nói người sợ hãi.

Bạch Hạo ngập ngừng.

- A? Ha ha, không nói chuyện này nữa, vừa rồi ngươi còn chưa nói hết câu. Nơi đây làm sao cơ?

Bạch Tiểu Thuần chột dạ, tìm cách đổi chủ đề.

H/ồn Bạch Hạo cổ quái nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút rồi mới tiếp tục nói:

- Ta cảm giác được nơi này không phải trống trải như mắt nhìn....mà khắp nơi đều có người....rất đông người ấy...

Câu nói của h/ồn Bạch Hạo khiến lông tóc Bạch Tiểu Thuần dựng đứng, khiếp đảm nhìn chung quanh nhưng vẫn không nhìn thấy ai.

- Sư tôn.....có phải người sợ không?

H/ồn Bạch Hạo nhìn chăm chăm Bạch Tiểu Thuần, vừa nghi hoặc vừa buồn cười. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy sư tôn kinh hoảng như vậy. Dù lúc trước đối mặt với mấy trăm thiên kiêu kia cũng không thấy sư tôn sợ sệt như vậy đâu.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần đã bắt đầu rên khóc nhưng nghe đồ đệ nói thì vẫn ngoan cố trợn mắt chống chế:

- Nói bậy! Ta mà sợ à? Ta còn chưa biết sợ cái gì đâu!

Bạch Tiểu Thuần lớn giọng sau đó vội vã tìm cách chuyển chủ đề. Hắn kéo h/ồn Bạch Hạo lại bên cạnh rồi vừa tiếp tục luyện hóa lệnh bài vừa nói chuyện phiếm với Bạch Hạo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba Năm Bên Anh, Đổi Lấy Một Ngôi Mộ Đẹp

7
Tôi nhặt được một alpha mất trí nhớ bên cầu. Anh dính người, thích làm nũng, ngoan ngoãn hơn cả omega. Nhưng bây giờ, anh đã khôi phục ký ức. Anh dẫn người đến đập phá căn nhà của chúng tôi, rồi ném tôi ra ngoài đường. “Ghê tởm thật, mẹ kiếp, vậy mà tôi lại sống trong cái bãi rác này suốt ba năm.” Sau đó, anh ném tiền vào mặt tôi. “Cút khỏi thành phố này, đừng để ông đây nhìn thấy cậu thêm lần nào nữa.” Thuộc hạ của Cố Đình ấn mặt tôi xuống đất, rạch ngón tay tôi rồi bắt tôi ấn dấu vân tay lên bản thỏa thuận. Tôi cụp mắt xuống, không nói gì. Sau khi nhặt được Cố Đình, tôi từng báo cảnh sát, cũng từng đăng thông báo tìm người thân, nhưng thế nào cũng không đuổi anh đi được. Ký xong thỏa thuận, tôi định rời đi, nhưng Cố Đình lại đột nhiên gọi tôi lại. “Tìm thời gian đi Hủy dấu đánh dấu vĩnh viễn đi.” Tôi lắc đầu. Hủy dấu đánh dấu đau lắm. Cố Đình, thật ra anh không biết, ngày nhặt được anh, tôi vốn định nhảy xuống từ bên cầu. “Bẩn chết đi được, đây mẹ nó là nơi cho người ở sao?” Cố Đình bóp mũi, trên mặt đầy vẻ ghét bỏ, chỉ huy người dưới tay dọn sạch căn phòng này. Tôi chắn trước mặt Cố Đình. “Anh không có tư cách động vào đồ của tôi.” Tôi đỏ hốc mắt, bướng bỉnh ngẩng đầu lên. “Cút ra.” Cố Đình thậm chí còn chê bẩn, không muốn tự mình động tay, chỉ phất tay để vệ sĩ phía sau đẩy tôi ngã xuống đất. “Tôi cảnh cáo cậu, Tạ Cẩn, căn phòng này dù chỉ là một sợi tóc cũng không được để lại.” “Ai biết loại người thấp kém như các cậu, ngày nào đó có cầm đồ đến tống tiền uy hiếp tôi hay không.” “Dù sao tiền một bữa cơm của tôi, cả đời này cậu cũng không kiếm được.” Tôi lắc đầu, vô cùng chắc chắn nói: “Tôi sẽ không tìm anh đòi tiền đâu.” “Ha.” Cố Đình cười lạnh một tiếng. “Cậu nhặt tôi về, chẳng phải vì nhìn trúng thân phận thiếu gia nhà họ Cố của tôi sao?” “Cậu có thể tốt bụng như vậy à? Ngày tháng của chính mình còn không sống nổi, vậy mà còn cứu người?”
0
4 Lời Chưa Tỏ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sổ Ghi Chép Của Con Trai

Chương 6
Con trai tôi có một cuốn sổ ghi chép, ghi lại tỉ mỉ thu nhập và chi tiêu mỗi tháng. Tôi mừng vì con sau khi tốt nghiệp đại học, cuối cùng đã hiểu chuyện. Biết rằng kiếm tiền không dễ, phải tính toán chi tiêu. Hôm đó, tôi bỗng thèm sầu riêng, liền mua một trái hơn một cân của người bán hàng rong. Về đến nhà, con trai hỏi giá xong, mặt liền xị xuống. Nó nói: 'Mẹ, mặc dù lương hưu mỗi tháng của mẹ hơn 8 ngàn, nhưng mẹ cũng không nên lãng phí tiền như vậy.' Tôi nghe mà rất không vui. 'Tiền mẹ tự kiếm mẹ tiêu, sao lại thành lãng phí?' Nó lập tức lấy cuốn sổ ghi chép ra, lật từng trang đối chiếu với tôi. 'Mẹ, tháng này mới qua ba ngày, mẹ đã tiêu hết 200 rồi. Cứ đà này, tháng này mẹ chẳng tiết kiệm được 5000 đâu.' Tôi bèn thấy kỳ lạ. 'Mẹ bận rộn nửa đời người, vất vả nuôi con khôn lớn, giờ con tốt nghiệp đại học đi làm rồi, mẹ cũng về hưu. Mẹ không thể đối xử tốt với bản thân một chút sao?' Không ngờ nó hùng hồn nói: 'Mẹ, trong thẻ ngân hàng của mẹ mới tích góp được hơn một triệu, căn bản không đủ cho con mua nhà cưới vợ sau này. Mẹ đã già rồi, đâu cần tiêu gì nhiều. Mẹ phải tiết kiệm vì con, biết không?' Lúc này tôi mới vỡ lẽ, cuốn sổ ghi chép đó là dành riêng để ghi cho tôi. Thu nhập của tôi, chi tiêu của tôi, từng khoản nó đều ghi rõ ràng rành mạch.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
2
Mộ Chi Chương 6