Ngày hôm sau, Lục Tư Niên gọi điện thoại đặc biệt cảm ơn tôi đã chăm sóc anh ta rất tốt.
Tôi ngượng ngùng cười cười, khách sáo đáp:
"Đều là việc tôi nên làm thôi, Lục tổng."
Bên kia đầu dây im lặng vài giây, sau đó Lục Tư Niên nghiến răng ken két gọi tên tôi:
"Giang Dư, cậu thật là...!"
Không nói rõ thật là gì, anh ta đã cúp máy khiến tôi ngẩn ngơ như gà mắc tóc.
Tập đoàn Lục thị đã sụp đổ, tôi với Lục Tư Niên dường như cũng chẳng còn lý do gặp mặt nữa.
Kể từ hôm đó, đã mấy ngày liền chúng tôi không gặp nhau. Lần tái ngộ, anh ta say khướt gõ cửa nhà tôi.
Vừa mở cửa, anh ta đã đổ ập vào lòng tôi.
Tôi dồn hết sức đỡ anh ta vào ghế sofa, định đứng dậy thì bị anh ta kéo tay. Mất thăng bằng, tôi lại ngã vào vòng tay anh.
Khoảng cách hai người gần đến mức tưởng chạm môi nhau. Ánh mắt anh chăm chú nhìn tôi, giọng khàn khàn gọi:
"Giang Dư."
Cái tên "Dư" vốn mang nghĩa thừa thãi, chữ "Dư" không ai mong đợi ấy, khi lăn qua khóe miệng anh bỗng trở nên ngọt ngào lạ thường.
Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt anh chỉ có mình tôi. Trái tim tôi đột nhiên đ/ập lo/ạn nhịp không thể kiềm chế.
Gần hơn, gần hơn nữa... Cuối cùng...
Những chuyện sau đó hoàn toàn rối lo/ạn, mọi thứ vượt khỏi quỹ đạo. Sự kiềm chế thường ngày của tôi bỗng chốc hóa thành tro tàn.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi vội vã bỏ chạy.
Chạy được nửa đường, chợt nhớ ra hình như Lục Tư Niên vẫn còn ở nhà mình. Tôi đứng ngoài cửa mãi đến khi trời chạng vạng mới dám mở cửa.
Đèn bật sáng. Lục Tư Niên vẫn chưa đi, ngước mắt nhìn tôi với nụ cười nửa miệng:
"Sao? Muốn chịu trách nhiệm à?"