Tôi gặp Hà Nhàn Quân ở sảnh lớn khách sạn.
Cô ta đã chờ đợi từ lâu.
"Lê Nguyện, lá gan của cô lớn hơn nhiều rồi đấy."
Cô ta vẫn giữ bộ dạng kênh kiệu của năm đó, cười cười nói nói: "Tôi và Tần Kha đã làm tất cả mọi chuyện rồi, tôi khuyên cô, có xa bao nhiêu thì cút xa bấy nhiêu."
Tôi cụp mắt xuống, không nói gì.
Hà Nhàn Quân tiến lại gần tôi, cười khẩy: "Nói đi chứ, c/âm rồi à?"
"Tôi đang nghĩ." Tôi nhẹ nhàng nói: "Cái bình hoa ở đằng xa kia, chắc là thuận tay lắm."
"Cái gì?"
Cô ta sững sờ, rồi đột nhiên túm lấy cổ áo tôi: "Lê Nguyện, cô đang hù dọa tôi? Có tin tôi khiến cô thân bại danh liệt không?"
Không thể không nói, nhiều năm trôi qua, th/ủ đo/ạn của cô ta vẫn vụng về như vậy.
Tôi nắm lấy ngón tay cô ta, gỡ ra từng ngón một, nói rất nghiêm túc:
"Cô Hà, tôi không còn là trẻ con nữa. Dù cho cô có giở lại trò cũ, thậm chí... Tìm người, cưỡ/ng hi*p tập thể tôi, tôi cũng không sợ cô chút nào."
====================
Chương 7:
Biểu cảm của Hà Nhàn Quân khó coi như ăn phải phân: "Đồ ti tiện..."
Tôi đột nhiên dùng sức bóp cằm cô ta, nói nhỏ:
"Tôi đã dùng mười năm để hiểu ra, người sai không phải là tôi. Ảnh nóng thì sao chứ? Tôi có thể trần trụi đứng trước mặt người đời, mặc cho người ta chỉ trỏ bình phẩm mà lòng vẫn như nước lặng. Bởi vì lỗi không phải ở tôi."
"Hay lắm, cô không sợ." Hà Nhàn Quân hung tợn lườm tôi: "Cô không sợ thì đi nói với Tần Kha đi, bảo anh ta tha thứ cho cô, cưới cô đi? Cô xem anh ta có chịu cưới một con hàng nát không!"
"Tần Kha vừa mới tuyên bố sắp đính hôn với cô rồi." Tôi đẩy Hà Nhàn Quân ra: "Tôi không có hứng thú cư/ớp vị hôn phu của người khác, không lâu nữa tôi sẽ rời đi."
"Cô tốt nhất là nói được làm được!"
Hà Nhàn Quân thở hồng hộc ngã ngồi xuống sofa, ánh mắt u ám.
Đối với tôi mà nói, những ngày còn lại, tôi chỉ cần xử lý tốt vụ kiện.
Vì một vị khách hàng lớn mà tôi đàm phán được vài tháng trước đột nhiên đặt hàng một lô trang sức, giúp tôi thoát khỏi nỗi lo bị sa thải.
Cuộc sống đã trở lại đúng quỹ đạo.
Một tháng sau, tôi nhận được tiền đấu giá.
Vụ kiện cũng thắng rồi.
Tần Tử An vì thân phận của mình mà lên top tìm ki/ếm, tiếng ch/ửi rủa không ngớt.
Thành phố đã vào mùa mưa.
Từng trận sấm xuân nối đuôi nhau kéo đến.
Tôi ngồi trong taxi, nhìn khung cảnh lùi dần ngoài cửa sổ.
Nhớ lại mười năm trước, cũng vào một ngày mưa, tôi như con chó mất chủ, chạy trốn khỏi thành phố đã mang đến cho tôi quá nhiều đ/au thương này. Mười năm sau, ít nhất tôi không bị ai b/ắt n/ạt, có thể rời đi một cách đàng hoàng.
Bác tài đang nói chuyện với tôi: "Cô gái, cháu đi du học à?"
"Không phải ạ, công việc của cháu ở nước ngoài."
"Ồ, tốt quá nhỉ, nhưng mà người nhà sẽ nhớ lắm đây."
Tôi cười có chút tiếc nuối: "Cháu không còn gia đình nữa."
Ngay trước ngày hẹn hò với Tần Kha ở công viên giải trí, ba tôi đột nhiên tỉnh lại sau cơn hôn mê, tự tay rút ống thở oxy của mình.
Lúc đó, tôi bị Tần Tử An và Hà Nhàn Quân chặn trong nhà vệ sinh, chụp ảnh, toàn thân đầy vết thương.
Tất cả bi kịch, đều xảy ra trong cùng một ngày.
Cũng chính ngày hôm đó, tôi đã chọn cách rời đi.
Bác tài tiếc nuối an ủi vài câu, rồi mở radio.
Bản tin thời sự lạnh lùng truyền ra từ loa:
"Tập đoàn Hà thị đ/ứt g/ãy chuỗi vốn, công ty đã tuyên bố phá sản vào nửa giờ trước. Phóng viên đang đợi trước cửa Tập đoàn Tần thị, chuẩn bị phỏng vấn CEO mới của Tần thị, anh Tần Kha. Trước đó, bà Tang bị phanh phui bê bối tham ô công quỹ, l/ừa đ/ảo thương mại, chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi..."
Bác tài "chậc" hai tiếng: "Tôi đã nói mà, người giàu không tin được. Liên hôn cái gì, chính là ông chủ nhà họ Tần đó, nhắm vào miếng mồi b/éo bở của nhà họ Hà."
Ngay sau đó, giọng nói hưng phấn của phóng viên vang lên trong bản tin.
"Anh Tần, xin hỏi anh có tham gia vào kế hoạch lần này không? Việc liên hôn có phải là cố ý không?"
Giọng Tần Kha chậm rãi, trầm tĩnh: "Mọi người đang livestream toàn mạng à?"
"Vâng, thưa anh Tần."
"Dù ở bất cứ đâu, cũng đều nghe được?"
"Anh Tần, tuy không biết anh đang nói ai, nhưng tôi tin chắc, chỉ cần bên cạnh người đó có thiết bị điện tử, thì nhất định sẽ nghe được."
Bên kia im lặng một lúc, giọng nói lạnh lùng của Tần Kha phát ra: "A Nguyện, chúc em quãng đời còn lại thuận lợi."
Tôi sững sờ, mất đến nửa phút không nói được lời nào.
"Cô gái, cô gái, đường tắc rồi, cháu còn kịp không?"
Giọng bác tài kéo tôi về thực tại, tôi đưa tay lau má, ướt đẫm.
"Vâng, không sao ạ… Thời gian vẫn còn sớm..."
Bác tài như hóng chuyện: "Cháu nói xem người đàn ông ban nãy ý gì? Tỏ tình với người yêu à? A Nguyện, nghe thân mật thật."
Tôi nhìn những giọt mưa trên kính, nói: "Bác tài, phiền bác quay đầu xe."
Tôi muốn thử lần cuối cùng.
"Đi đâu?"
"Công viên giải trí Tinh Hoa."