Tạ Kinh Trú là lính gác bóng tối duy nhất của Liên bang, cũng là con chó đi/ên nổi danh khắp nơi.
Ba năm trước, thân là dẫn đường thủ tịch của hắn, tôi đã đ/âm hắn một nhát trên chiến trường.
Ba năm sau, tôi mai danh ẩn tích, trở thành nhân viên vệ sinh thấp hèn nhất trong Tháp.
Tôi vốn tưởng từ nay đến già sẽ không bao giờ qua lại với hắn nữa.
Cho đến hôm đó, cảnh báo cấp S vang lên.
Cảnh vực tinh thần của Tạ Kinh Trú sụp đổ. Đám cấp cao vì muốn giữ mạng, đã đẩy kẻ vô dụng là tôi vào trong.
Diễn đàn nội bộ lập tức cuộn lên đầy lời giễu cợt.
“Lại thêm một người vào chịu ch*t. Đây là người thứ năm rồi nhỉ?”
“Cả đời Tạ soái gh/ét nhất dẫn đường, nhất là loại phản bội giả nhân giả nghĩa như Thẩm Từ năm đó.”
“Cược một gói dịch dinh dưỡng, tên nhân viên vệ sinh này chống chưa tới ba giây đã bị x/é thành mảnh vụn.”
Tôi cũng tưởng mình sẽ ch*t.
Nhưng thể tinh thần của Tạ Kinh Trú đã nhận ra tôi.
Thậm chí nó còn nghiêng đầu, làm nũng với tôi.
“Ư ử…”
“Lăn qua đây.”