Tôi Kết Hôn, Cậu Có Đến Không?

Chương 13

07/10/2025 18:21

Tôi và Tề Tụng luôn tranh cãi về việc ai thích đối phương trước và ai yêu nhiều hơn ai.

Tề Tụng khăng khăng cho rằng tôi không đủ yêu cậu ấy, rằng cậu ấy yêu tôi nhiều hơn.

Bằng chứng là năm đó sao tôi lại nhường cậu ấy cho Lâm Mạt, còn giúp cô ấy theo đuổi cậu ấy?

Tôi phản bác: "Thì ai bảo lúc đó cậu tự nhận mình là trai thẳng? Tớ đâu dám mon men!"

Gương mặt Tề Tụng bần thần như sắp khóc: "Cậu có biết lúc đó tớ đ/au lòng thế nào không? Tớ tưởng chúng ta đã sắp thành một đôi, chỉ cần tháo gỡ lớp mặt nạ cuối cùng. Tớ tưởng cậu hiểu..."

"Ai ngờ đang chuẩn bị tỏ tình thì Lâm Mạt xuất hiện. Tớ tức đi/ên lên được! Tớ tưởng cậu là trai thẳng, cậu chẳng hề yêu tớ."

Tôi lặng thinh: "Nhưng chính tai tớ nghe cậu nói mình là trai thẳng mà."

Năm đó, tôi vô tình chứng kiến cảnh một anh chàng đẹp trai tỏ tình với Tề Tụng.

Cậu ấy lạnh lùng từ chối: "Xin lỗi, tôi là trai thẳng."

Mấy từ ngắn ngủi ấy đã theo tôi suốt nhiều năm.

Tề Tụng càng ấm ức: "Vì lúc đó tớ đã thích cậu rồi! Tớ không thể cho ai cơ hội khác. Tớ chỉ muốn ở bên cậu thôi."

Cuối cùng, chúng tôi thống nhất: Trong phương trình tình yêu, không thể đo đếm ai yêu nhiều hơn. Chúng tôi đã dành trọn trái tim cho nhau, không cần phân biệt.

**Màn kịch tỏ tình nhỏ**

Tề Tụng: "Nếu bỏ qua ngoại hình, cậu còn yêu tớ ở điểm nào?"

Tôi chăm chú suy nghĩ.

Ánh mắt lướt qua gương mặt góc cạnh với đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao, đôi môi hồng hào, rồi dừng lại ở một chỗ... Mỗi đường nét đều khiến người ta ngất ngây.

Tôi: "Không thể bỏ qua được. Thật sự không thể."

Tề Tụng: "Tớ mặc kệ! Tớ biết Châu Dung yêu tớ nhất, yêu mọi thứ từ trên xuống dưới, đã yêu tớ suốt 10 năm!!"

Chúng tôi gặp nhau năm 19 tuổi, và vào năm 29 tuổi, chúng tôi quyết định nắm tay nhau đi đến trọn đời.

"Châu Dung, cậu đồng ý kết hôn với tớ chứ?" (Nếu dám từ chối, tối nay cậu biết tay.)

"Cậu nghĩ sao?" (Tôi giơ nắm đ/ấm ra dọa dẫm.)

Tề Tụng nắm tay tôi, đặt một nụ hôn thành kính lên mu bàn tay: "Tề Tụng sẽ yêu Châu Dung trọn đời, sống ch*t không rời."

Cậu ấy mở hộp nhẫn ra, đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi, cúi đầu hôn lên nhẫn một cách đắm đuối.

Tôi lấy chiếc nhẫn còn lại từ trong hộp ra, làm hành động tương tự cậu ấy: "Châu Dung cũng sẽ yêu Tề Tụng trọn đời, vĩnh viễn không xa cách."

Tề Tụng nắm tay tôi bước đi.

Trên con đường trải đầy hoa nhài trắng, chúng tôi tiến về phía trước, nơi hạnh phúc đang đón chờ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghiên Cứu Viên Và Thú Nhân Hồ Ly HE

Chương 11
Đêm khuya tăng ca, viện nghiên cứu đưa đến một thú nhân hồ ly. Ngay lúc tôi chuẩn bị cấy chip vào vị trí trước tim cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên từng dòng bình luận trôi nổi. [Công còn chưa biết, con chip trong tay ảnh đã bị một nghiên cứu viên khác ganh ghét tráo mất rồi. Chỉ chờ chip xảy ra sự cố là sẽ nhân cơ hội đuổi ảnh ra khỏi viện nghiên cứu.] [Mà nói mới nhớ, nếu lúc đầu công không cấy chip trước khi thụ tỉnh lại, liệu thụ đã sớm bỏ trốn rồi không? Thế thì câu chuyện của hai người còn chưa kịp bắt đầu đã kết thúc mất rồi.] [Nhưng chính con chip ấy đã khiến thụ chịu đủ đau khổ. Không có đoạn sau còn tốt hơn phải chịu hành hạ.] [...] Tôi khẽ cau mày. Chưa kịp xác minh những dòng bình luận ấy là thật hay giả… Một lưỡi dao lạnh băng đã đột ngột kề sát cổ tôi. Cậu ấy... tỉnh rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
207
Nhát gan Chương 7