4.
"Trận bóng rổ hôm nay cậu thực sự không đi xem sao?" Tiểu Phán một lần nữa lên tiếng x/á/c nhận lại.
Tôi vừa thoát khỏi những giấc mộng hỗn lo/ạn, mệt mỏi đưa tay dụi mắt rồi gật đầu mở miệng.
"Hôm nay ở khu trường phía Tây có tiết học mở, tôi cảm thấy khá hứng thú nên định tới đó nghe thử."
Từ sau khi sống lại, tôi luôn dốc hết sức trốn tránh tất cả những chuyện có khả năng tạo ra giao nhau với Tư Chỉ Viễn.
Một trong số đó chính là trận thi đấu bóng rổ này.
Nhờ loại bỏ hoạt động này mà tôi đột nhiên có thêm rất nhiều thời gian rảnh rỗi. Vì vậy tôi quyết định đi khắp nơi tìm ki/ếm tiết học mở ngồi nghe giảng.
Vào khoảnh khắc tôi đặt chân đến phòng học bậc thang, tôi tình cờ nhìn thấy một cây nấm màu đen thu mình trong góc.
Đó chính là Tạ Tuân.
Sau lần Tiểu Phán nhắc đến hắn hôm trước, tôi lên diễn đàn tìm ki/ếm thông tin về người này.
Đó là thiếu niên thiên tài, dung mạo tuấn lãng, chỉ có điều tính cách rất kỳ quái và cô đ/ộc, luôn làm mọi việc một mình.
Người như vậy chắc chắn có một thế giới thuộc về riêng hắn.
Theo lý thuyết thì nội tâm của hắn phải vô cùng mạnh mẽ, chỉ cần thế giới của hắn không sụp đổ thì hắn không bao giờ làm ra hành động quá mức sai lệch.
Tôi chớp mắt, cuối cùng vẫn quyết định bước tới ngồi xuống bên cạnh hắn: "Chỗ này có ai ngồi chưa?"
Hắn vẫn cúi đầu, chăm chú nháp dòng phép tính trên giấy.
Mãi đến khi tôi ngồi ngay sát bên cạnh hắn mới chịu ngẩng đầu nhìn tôi.
Bên dưới mái tóc đen xòa là đôi mắt phượng trong trẻo lạnh lẽo, nằm ngay sườn cánh mũi cao thẳng còn có nốt ruồi nhỏ li ti.
Khuôn mặt với đôi lông mày rậm và ánh mắt sáng ngời, mang theo sự đẹp trai đậm tính công kích.
Tôi nhất thời hơi ngẩn ngơ.
Hắn chỉ im lặng lắc nhẹ đầu sau đó rũ mắt tiếp tục đắm chìm vào thế giới của riêng bản thân. Mỗi con số trên tờ giấy nháp đều viết ngay ngắn chỉnh tề.
Mặc dù tôi không thực sự hiểu lắm nhưng tôi vẫn mơ hồ nhận ra đây chính là thế giới của hắn.
Vậy nguyên nhân gì khiến hắn từng bước tiến về phía cái ch*t ở kiếp trước?
"Cậu, tại sao lại nhìn tôi?" Giọng nói lạnh nhạt mang chút khàn khàn vang lên.
Hắn lại ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh găm ch/ặt vào người tôi.
Giống hệt một con dã thú nhỏ luôn mang trong người nghi ngờ với mọi thứ xung quanh, lời nói của hắn ngắn gọn lại thẳng thắn.
Tôi mỉm cười rạng rỡ đáp: "Chỉ là tôi cảm thấy rất có hảo cảm với cậu nên muốn làm bạn với cậu thôi."
Hắn nhíu mày, đôi mắt trong veo lạnh lẽo nhìn tôi chằm chằm.
Ánh mắt đó khiến tôi chợt có cảm giác bản thân bị một con mãnh thú nhắm trúng.
Yết hầu của thiếu niên chuyển động lên xuống, trong ánh mắt mang theo kinh ngạc xen lẫn do dự.
Cuối cùng hắn rũ mắt tỏ thái độ hệt như tráng sĩ ch/ặt tay t/ự s*t gật đầu: "Được."
Tôi hơi tiếc nuối mở lời: "Nếu không được thì thôi... Hả?"
"Cậu đã là bạn của tôi rồi. Tôi tên là Tạ Tuân, còn cậu?" Bàn tay trái của hắn áp ch/ặt lên bàn tay tôi đặt trên mặt bàn, từng chữ từng chữ phát ra rất rành mạch.
Xúc cảm khô ráo ấm áp truyền đến từ mu bàn tay, không hiểu vì lý do gì mà gò má tôi hơi nóng lên.
"Hoắc Cảnh."
Chuyện này tại sao lại khác hoàn toàn so với những gì người khác nóitrên diễn đàn? Ngay khoảnh khắc tôi định mở miệng tiếp tục nói chuyện với Tạ Tuân, tôi chợt nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên.