Dưới sự kí/ch th/ích mạnh, adrenaline trong người tôi bùng n/ổ!

Bản năng sinh tồn bùng phát, tôi vùng thoát khỏi sự kh/ống ch/ế của hắn, một tay quàng lấy cổ hắn rồi cắn mạnh lên môi.

Môi dưới mưa lạnh buốt.

Mềm mềm, trơn trơn, như đang cắn phải một miếng pudding không mùi vị.

Một người dữ dằn như Hoắc Viêm, môi mà cũng mềm thế này sao!

Tôi hơi lơ đãng mà nghĩ vậy.

Lúc này, Diệp Noãn Noãn bên cạnh chứng kiến cảnh tượng liền hét toáng lên:

"Aaaa! Aaaa! Aaaa!"

"Các người đang làm cái gì vậy?"

Tôi và Hoắc Viêm bị tiếng hét làm cho bừng tỉnh.

"Họ Đường, mày muốn ch*t phải không?"

Nhìn thấy Hoắc Viêm nhíu ch/ặt lông mày, môi mím thành một đường thẳng, gương mặt đỏ bừng vì tức gi/ận, ánh mắt như sắp bùng n/ổ cơn bão.

Tôi đột nhiên dồn sức nơi eo, lật người đ/è hắn nằm xuống đất.

Khóe mắt đỏ ửng, ngập tràn nỗi uất ức nhẫn nhịn.

Tôi hét lên, giọng cao vút tám quãng:

"Anh tưởng anh giành được tình yêu của ai à?"

"Là tình yêu của tình địch anh đấy!"

Nói xong, tôi còn diễn cho trọn vai, nắm tay đ/ấm mạnh xuống sàn ngay cạnh mặt hắn.

Má ơi!

Đau ch*t mất!

Ánh mắt Hoắc Viêm nhìn tôi như thể đang nhìn một kẻ đi/ên.

Tôi đỏ hoe mắt nhìn hắn, thấy hắn không có phản ứng gì, lập tức r/un r/ẩy môi, lộ ra vẻ tuyệt vọng.

Cứ như thể tôi thật sự là một kẻ đáng thương vừa bị "tra nam" tổn thương sâu sắc vậy.

“HR…”

“Hoắc Viêm, anh không có trái tim!"

Nói xong, tôi như không chịu nổi nữa, từ eo hắn đứng dậy, bỏ chạy.

Khi chạy, nước mưa từ tóc tôi nhỏ xuống, giống như nước mắt rơi lã chã.

Chỉ để lại hai nhân vật chính đang ngây người tại chỗ, nhìn bóng lưng tôi mà chìm vào trầm tư.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
4 Khắc Sâu Chương 11
7 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
9 Múa Triệu Hồn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm