Trán đ/au nhói.
Trước mắt tôi tối sầm.
Cả người ngã khỏi ghế.
Ngay cả âm thanh bên tai cũng trở nên xa xôi.
Tưởng Vinh chậm rãi bước tới.
Ngồi xổm trước mặt tôi.
Nở nụ cười á/c ý.
“Xin lỗi nhé, chị dâu nhỏ.”
“Vừa nãy... trượt tay mất rồi.”
Tôi nhìn anh ta rất lâu.
Rồi cũng khẽ cười.
“Không sao.”
Tưởng Vinh khựng lại.
Nụ cười trên môi càng thêm lạnh.
“Hề Tức.”
“Cô đúng là thay đổi rồi.”
Đúng vậy.
Tôi thay đổi thật rồi.
Anh ta không phải mới gây sự với tôi một hai lần.
Trước đây, lần nào tôi cũng trả đũa.
Lần nặng nhất...
Cả hai chúng tôi đều phải vào viện.
Bởi khi ấy.
Tôi vẫn cho rằng mình là bạn gái của Tạ Thừa Dã.
Còn bây giờ...
Không phải nữa.
Tôi không muốn đến lúc rời xa Tạ Thừa Dã.
Lại một lần nữa bị người ta giữ ch/ặt.
Để từng chậu canh.
Từng chai rư/ợu.
Đổ từ trên đầu xuống.
...
“Sao lại thành ra thế này?”
Đó là lần thứ hai Tạ Thừa Dã hỏi tôi.
Tôi tựa đầu giường.
Lại đáp:
“Chỉ là vô ý ngã thôi.”
Lúc nãy tôi khó chịu quá.
Nên về phòng nghỉ trước.
Không bao lâu sau.
Anh cũng bước vào.
Sắc mặt còn khó coi hơn lúc nãy.
Bỗng nhiên anh đứng phắt dậy.
“Hề Tức!”
“Là Tưởng Vinh làm đúng không?”
“Em tưởng anh là đồ ngốc à?”
“Tại sao không nói?”
“Tại sao không đá/nh trả?”
“Tại sao phải nhẫn nhịn?”
Tôi bình thản nhìn anh.
Mệt mỏi đáp:
“Vì không sao cả.”
“Tạ Thừa Dã.”
“Thật sự... em không sao.”
Anh đột nhiên im lặng.
Cúi đầu nâng khuôn mặt tôi.
Như cố chấp muốn tìm ra điều gì đó.
“Trước đây...”
“Em chưa từng nói ‘không sao’.”
“Tính khí của em vốn đâu có tốt như vậy.”
Trong mắt anh thoáng hiện vẻ hoang mang.
Tôi mất kiên nhẫn bật cười.
Đang định nói gì đó.
Điện thoại anh lại đổ chuông.
Tạ Thừa Dã cau có.
Định cúp máy ngay.
Nhưng bên kia lập tức gọi lại.
Trên màn hình hiện lên hai chữ:
Lục Lê.
Anh nhắm mắt.
Rồi nhận cuộc gọi.
“Anh đã nói rồi.”
“Anh không rảnh.”
Giọng bên kia cũng rất cứng rắn.
“Tạ Thừa Dã.”
“Hôm nay bố mẹ em cũng sẽ đến.”
“Dù anh không nể mặt em...”
“Cũng nên tôn trọng trưởng bối chứ.”
“Với lại...”
“Còn hai khoản vốn chưa rót vào dự án.”
“Em khuyên anh tỉnh táo một chút.”
Anh mím môi.
Nhíu ch/ặt mày nhìn vết sưng đỏ trên trán tôi.
Rõ ràng đang do dự.
Tôi cong mắt cười.
Thuận nước đẩy thuyền.
“Anh bận thì không cần lo cho em.”
“Nhưng gần đây em thích mấy chiếc túi.”
“Anh phải bồi thường cho em nhé.”
Sắc mặt anh dịu đi đôi chút.
Lặng lẽ nhìn tôi vài giây.
“Gửi danh sách cho trợ lý.”
Rồi bổ sung:
“Muốn m/ua gì cũng được.”
Sau khi anh đi.
Tôi mở điện thoại.
Gửi cho trợ lý của anh danh sách mười chiếc túi hàng hiệu mới nhất.