Dĩ nhiên tôi chẳng dám ngủ ở phòng ngủ chính nữa mà vội chuyển sang phòng ngủ cho khách.
Từ lúc tôi rời khỏi trại tạm giam, Tiểu Hàn vẫn luôn ở lại nhà để bầu bạn cùng tôi.
Cũng may là có cô ấy, tôi mới bớt sợ hãi đi phần nào.
Nhưng Phát Tài lại gặp chút rắc rối. Vốn dĩ tôi định dắt nó xuống nhà đi dạo một vòng, tôi cứ ngỡ hôm qua nó bứt rứt là do bị nh/ốt trong nhà quá lâu.
Nào ngờ Phát Tài hễ thấy tôi là lại sủa nhặng lên vô cùng hung dữ, sống ch*t không chịu để tôi đeo dây dắt.
Chỗ hạt tôi đổ thêm cho nó từ hôm qua, nó cũng chẳng đụng đến một viên.
“Phát Tài, mày rốt cuộc bị làm sao vậy hả?”
Tôi cố gắng vươn tay vuốt ve an ủi nhưng điều đó dường như chỉ khiến nó thêm phần kích động.
Đột nhiên nó rụt cổ cụp đuôi lại, nằm bẹp xuống sàn rồi phát ra những tiếng “ư ử” thảm thiết.
Một luồng khí lạnh ngắt chầm chậm bò dọc sống lưng tôi.
Tôi quay phắt đầu lại, là Tiểu Hàn.
“Tiểu Hàn à, có phải Phát Tài ốm rồi không em? Chắc anh phải đưa nó đi bác sĩ thú y xem sao.”
Tôi nói rõ nỗi lo lắng trong lòng với cô ấy.
Tiểu Hàn từ từ bước tới. Bước chân cô ấy nhẹ bẫng, gần như không phát ra một chút tiếng động nào, chả trách lần nào cô ấy đứng sau lưng, tôi cũng chẳng hề hay biết.
Cô ấy ngồi xổm xuống cạnh Phát Tài. Nó lại càng ép sát người xuống sàn nhà hơn, trong họng vẫn không ngừng phát ra những ti/ếng r/ên rỉ “ư ư ư”.
“Phát Tài, ngoan nào!” Cô ấy vươn tay xoa xoa đầu Phát Tài, thế mà nó lại im bặt ngay lập tức.
“Anh nhìn xem, bây giờ chẳng phải nó rất ngoan sao?” Tiểu Hàn ngước lên nói.
“Nhưng nó có chịu ăn gì đâu.” Tôi đáp lời.
Phát Tài là một chú chó Golden, được tôi chăm b/éo mầm, khoẻ mạnh, bình thường vừa ham chơi lại vừa háu ăn. Suốt năm năm trời, chưa bao giờ có tình trạng bỏ bữa thế này.
“Phát Tài, mau ăn chút gì đi kìa, nếu không ba mày lại lo lắng đấy.” Tiểu Hàn dịu dàng nựng nịu nó.
Lạ thay, Phát Tài lập tức dúi mõm vào bát thức ăn, ngoạm lấy ngoạm để đống hạt.
Tôi có chút khiếp vía, cái đồ Phát Tài này cũng nghe lời Tiểu Hàn quá đáng rồi đấy! Tôi mới bỏ mặc nó có vài ngày thôi mà nó đã thái độ lồi lõm với tôi, đúng là cái đồ vô lương tâm.
Cho Phát Tài ăn xong, tôi đi thẳng đến công ty.
Thật ra tôi không dám đến đó lắm, công ty giờ đây chỉ còn lại một mình tôi, đến cũng chỉ thêm tức cảnh sinh tình.
Nhưng tôi buộc phải giải quyết nốt những công việc dang dở. Số tiền còn lại trong tài khoản công ty, sau khi thanh toán tiền hàng, tôi chia đều làm sáu phần. Vài ngày tới, tiền sẽ lần lượt được chuyển vào tài khoản của gia đình anh Phàn và những người khác. Đây là việc duy nhất tôi có thể làm được cho bọn họ lúc này.
Xử lý xong xuôi mọi chuyện, tôi quay trở về khu chung cư. Vừa bước qua cổng, điện thoại lại đổ chuông, vẫn là tin nhắn từ số của anh Phàn.
“Đừng về nhà, ngàn vạn lần đừng về nhà!”
Lần này tôi thật sự hết kiên nhẫn nổi, bèn gõ phím gửi lại một tin chất vấn: “Rốt cuộc mày là ai, tại sao lại có số của anh Phàn?”
Thế nhưng đáp lại tôi chỉ là một sự im lặng kéo dài.
“Tiểu Trương!” Dì Lưu ở toà nhà bên cạnh bất chợt gọi gi/ật tôi lại.
“Mấy ngày nay sao chẳng thấy cháu dắt chó đi dạo thế?”
“Hôm qua cháu mới đi công tác về ạ.” Mấy ngày qua xảy ra quá nhiều chuyện, tôi cũng chẳng biết phải mở lời với dì ấy thế nào, đành thuận miệng nói dối cho qua chuyện.
“Thảo nào!” Dì Lưu gật gù nhưng dì ấy có vẻ không định buông tha cho tôi mà cứ kéo tay tôi lại buôn chuyện.
“Tiểu Trương này, dì giới thiệu cho cháu một đối tượng nhé, thấy sao hả?” Dì lôi điện thoại ra, mở sẵn thư viện ảnh định đưa cho tôi xem: “Cháu gái ngoại của dì năm nay mới tốt nghiệp, học múa đấy, dáng dấp đoan trang xinh xắn lắm, vô cùng xứng đôi với cháu luôn...”
“Cháu xin lỗi dì nhưng cháu có bạn gái rồi ạ.” Tôi vội vàng lên tiếng từ chối.
“Thế cơ à?” Dì Lưu tròn mắt khó tin: “Chuyện từ bao giờ thế, sao dì chưa nghe nói bao giờ nhỉ?”
Đúng rồi nhỉ, tôi và Tiểu Hàn yêu nhau được bao lâu rồi? Sao chính tôi cũng không nhớ rõ thế này.
Tôi cố gắng lục lọi trí nhớ nhưng vừa mới động n/ão, đầu tôi liền đ/au nhói. Cơn đ/au như có hàng vạn con kiến đang xâu x/é gặm nhấm đại n/ão, khiến tôi chẳng dám nghĩ tiếp nữa: “Cũng khá lâu rồi ạ, cháu chưa kể với dì sao?”
Dì Lưu lắc đầu quầy quậy.
“Vậy chắc là cháu quên mất rồi.” Tôi vỗ vỗ trán, cười trừ ngại ngùng.
Chào tạm biệt dì Lưu, tôi đi bộ về toà nhà của mình. Vừa đến dưới sảnh, tôi vô tình ngẩng đầu lên, đ/ập vào mắt tôi là cảnh tượng Tiểu Hàn đang đứng lặng thinh bên cửa sổ ban công, ánh mắt cắm phập vào tôi không chớp.
Mái tóc đen kịt, đôi con ngươi tối đen như mực, trên người không toát ra nửa điểm sinh khí.
Lúc ấy trời đã ngả màn đêm, đèn ban công thì chưa bật. Cô ấy cứ trơ trọi đứng đó, hoà làm một với phông nền đen đặc phía sau, trông hệt như một ngôi m/ộ hoang lạnh lẽo.
Vừa bước chân vào nhà, việc đầu tiên tôi làm là bật tung toàn bộ đèn đuốc lên.
Ánh đèn sáng bừng dội xuống, Tiểu Hàn đứng ngay ở lối vào đón tôi, cô ấy còn dịu dàng cúi người định thay giày giúp tôi.
Tôi có chút ngại ngùng, lúng túng gi/ật lại đôi giày để tự mang.
Cô ấy đột nhiên nhào tới ôm chầm lấy tôi: “Thiên Minh, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, em vẫn sẽ luôn ở bên anh, đừng rời bỏ em nhé.”
Tôi xoa xoa đỉnh đầu cô ấy, mỉm cười: “Ngốc ạ, sao anh có thể bỏ rơi em được chứ?”
Cô ấy dịu dàng như thế, chu đáo tỉ mỉ đến thế, sao ban nãy tôi lại có ảo giác rằng cô ấy không giống người sống cơ chứ?
Ăn tối xong, tôi ngả lưng lên sô pha nghỉ ngơi rồi vô tình thiếp đi lúc nào không hay.
Bỗng nhiên, tiếng còi xe cấp c/ứu từ dưới nhà ré lên từng hồi x/é toạc màn đêm, khiến tôi gi/ật b/ắn mình tỉnh giấc.
Sáng sớm thì còi cảnh sát, tối đến lại là xe cấp c/ứu.
Tôi thò đầu ra ngoài cửa sổ ban công nhìn xuống, liền thấy dưới sảnh toà nhà bên cạnh đang bu đông nghẹt người.
Tiếng xì xào bàn tán vọng tận lên đây, loáng thoáng nghe được hình như có ai đó vừa ngã từ trên lầu xuống.
Nghe loáng thoáng nửa vời quả thật là vô cùng bức bối.
Thế là tôi bèn mở nhóm chat cư dân để hỏi thăm tình hình. Nhưng dòng tin nhắn đ/ập vào mắt ngay sau đó khiến cả người tôi lạnh toát như rớt xuống hầm băng.
Dì Lưu ở toà nhà bên cạnh, rơi xuống lầu rồi.
Người ta bảo lúc dì ấy đang lau cửa sổ, khung cửa bị lỏng lẻo, dì ấy trượt tay bám không kịp nên lộn nhào từ trên lầu xuống.
Nhà dì ấy ở tận tầng mười bảy, cú ngã này khiến dì ấy mất mạng ngay tại chỗ.
Chuyện này quá mức kỳ lạ, đêm hôm khuya khoắt rồi, dì ấy lôi cửa sổ ra lau làm cái gì?
Sáng là gã dây chuyền vàng, tối đến lại là dì Lưu.
Những người xung quanh tôi, bất kể thân quen hay xa lạ, đều đang lần lượt rời bỏ tôi bằng những cách quái gở nhất.
Rốt cuộc chuyện quái q/uỷ gì đang diễn ra vậy? Lẽ nào tôi chính là ngôi sao chổi mang mệnh “Thiên Sát Cô Tinh”, khắc ch*t những người xung quanh sao?
Ba mẹ tôi đã mất trong một t/ai n/ạn ô tô từ khi tôi còn rất nhỏ, một tay ông nội đã nuôi nấng tôi khôn lớn.
Nhưng tôi ra trường chưa được bao lâu, chưa kịp báo hiếu ngày nào thì ông nội cũng qu/a đ/ời vì bạo bệ/nh.
Rồi sau này, lại đến lượt bọn anh Phàn...