Chúng tôi đều được giải c/ứu thành công, mấy người mặc đồ đen cũng được đưa lên bờ, có người bị b/ắn, có người còn sống, bị cảnh sát bắt đi thẩm vấn. Chỉ cần mang sú/ng là đủ để họ bị kết án vài năm.

Bên ngoài vô cùng hỗn lo/ạn, dưới áp lực của các bên liên quan, tổ tiết mục cuối cùng cũng đứng ra bác bỏ tin đồn, nói rằng tất cả những điều này đều được ghi hình và sử dụng hiệu ứng đặc biệt, tất cả đều là giả.

Mọi người ch/ửi rủa, nhưng có người không tin, kiên quyết cho rằng mọi chuyện đều là sự thật.

Dù sao thì tôi cũng trở nên nổi tiếng theo cách đặc biệt này và nằm trên hotsearch suốt một tháng.

Tôi không quan tâm đến điều đó, vì tôi đã gặp phải một chuyện vô cùng rắc rối, lệnh bài Lôi Mộc của tôi đã biến mất.

Tôi lục tung ba lô và tất cả quần áo nhưng không tìm thấy.

Trên lệnh bài Lôi Mộc có khí tức của tôi, cho dù bị nước cuốn trôi cũng sẽ trôi nổi quanh người tôi, nhưng tại sao tôi lại không hay biết gì cả. Suy nghĩ hồi lâu, tôi cảm thấy Chu Chu là người đáng nghi nhất.

Tôi đã liên lạc với anh ta thông qua tổ tiết mục, nhưng làm cách nào cũng không thể liên lạc được.

Một lúc sau, WeChat rung lên, tôi mở ra, Đồng Phúc Sinh gửi cho tôi một bức ảnh.

Trong ảnh, lệnh bài Lôi Mộc đang nằm trên một cái khay bằng vàng.

“Kể từ hôm nay trở đi, tôi sẽ là chủ nhân của Phong Môn.”

Tôi tức gi/ận đến mức nhấc máy và ch/ửi tổ tông tám đời nhà Đồng Phúc Sinh trong suốt 60 giây.

"He he he, Kiều đại sư, đừng keo kiệt như vậy. Cô đã vứt bỏ kho báu của tôi, đền cho tôi cái lệnh bài là phải rồi. Có lẽ sau này cô còn phải nhờ đến sự giúp đỡ của tôi.”

Tôi vứt điện thoại rồi vào bước phòng tắm với vẻ mặt u ám.

Lúc đang tắm, tôi cảm thấy sau lưng ngứa ngáy nên đi tới gương soi.

Sau đó tôi phát hiện trên lưng có những vết móng tay cào xước còn mới từ từ tạo thành hình ngôi sao năm cánh.

(HOÀN)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm