15.

Vài ngày sau đó, tôi không cho Đàm Tư Lễ hôn.

Chú nhẫn nhịn suốt hai ngày, nhìn thấy tôi vẫn cứ một mực né xa.

Cuối cùng chú trực tiếp chặn tôi ở góc sofa.

Tôi lập tức đưa tay che miệng, yếu ớt phản kháng.

“Nói không cho hôn là không cho hôn.”

Đàm Tư Lễ cười có chút kh/inh thường.

Chú vừa kéo tay tôi xuống, điện thoại đột nhiên đổ chuông.

Là cuộc gọi từ thư ký giám đốc.

Đàm Tư Lễ ấn nhận và bật loa ngoài, sau đó vứt điện thoại lên bàn trà.

Chú nhẹ nhàng hôn lên môi tôi, rồi đến chóp mũi, sau đó đến cổ.

[Đàm tổng…]

“Nói.”

[Nguyễn tiểu thư… bị đưa lên báo rồi.]

Anh ta có chút ngập ngừng khi nhắc đến tôi.

Động tác của Đàm Tư Lễ dừng lại, trực tiếp tắt điện thoại, mở liên kết do thư ký gửi tới.

[Cực sốc! Hoa khôi của một trường đại học vì để trở thành nữ nhân giàu có, sẵn lòng trở thành đồ chơi của đại gia?]

Hình ảnh trên báo chính là bức ảnh chụp tối hôm đó Đàm Tư Lễ ôm tôi vào khách sạn.

Góc chụp chỉ chụp được mỗi khuôn mặt tôi.

Bài báo viết dài lê thê đến hàng ngàn chữ, nội dung công kích tôi vì tiền mà vứt bỏ lòng tự trọng, không xứng đáng là sinh viên đại học.

Thậm chí còn trực tiếp tag tên trường tôi, kêu gọi đuổi học tôi.

Một bình luận được đẩy lên hàng đầu:

[Xin hỏi blogger này làm sao biết được đây là giao dịch tiền sắc? Anh không có chứng cứ, tôi rất khó báo cảnh sát a.]

Đợi tôi refresh lại lần nữa, bình luận này đã bị xóa đi.

Bình luận nổi bật nhất bây giờ chính là:

[Tôi đã gặp cô ta ở trường rồi, ngày nào cũng thấy đi cùng với mấy cậu trai khác nhau. Biết ngay là một tiểu tỷ tỷ biết cách b/án hàng nha ~]

Các bình luận bên dưới đều là những lời mắ/ng ch/ửi tôi.

Tôi không khỏi nhớ lại lời cảnh cáo cuối cùng của Tống Tửu.

Chuyện này do ai đứng sau, rõ ràng như ban ngày.

Đàm Tư Lễ hiển nhiên cũng đã nhận ra điều đó.

Chú trực tiếp lấy điện thoại ra gọi cho thư ký.

Gương mặt chú lạnh lùng đến đ/áng s/ợ nhưng giọng nói lại không để lộ chút cảm xúc nào.

“Bài viết này cậu định để tôi tự tay gỡ xuống à?”

“Nếu đầu óc cậu đã thoái hóa không làm việc nổi nữa thì sớm thu dọn đồ đạc đi.”

Thư ký vội vàng trả lời.

[Tôi lập tức liên hệ.]

“Còn nữa.”

Đàm Tư Lễ đặt tay lên lưng ghế sofa, ngón tay gõ nhịp không theo quy tắc.

Chú chậm rãi nói từng chữ.

“Phong sát Tống Tửu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm