Sau một hồi lâu tôi mới tìm lại được giọng nói của chính mình: "Sao có thể chứ."

Thẩm Quyết bẻ ngón tay, đếm rành rọt như thuộc lòng bảo bối trong nhà.

"Lần trước thì cậu gh/en, lần này thì cậu khóc luôn rồi. Sao cậu cứ liên tục tình cờ nghe được tôi nói mấy lời này thế."

"Vậy tại sao anh cứ liên tục nói mấy lời này để tôi nghe thấy chứ?"

"Tổng cộng tôi mới nói có hai lần thôi mà!"

"Chẳng phải vẫn là do anh nói sao!"

Không đúng. Tôi ôm lấy trán mình, suýt chút nữa thì bị anh dắt mũi vòng vo rồi. Tôi đang nghĩ đến chuyện ly hôn cơ mà, sao tự dưng lại chuyển chủ đề sang có thích Thẩm Quyết hay không rồi.

Tôi nghiêm mặt, muốn nói chuyện đàng hoàng tử tế với Thẩm Quyết. Nhưng vừa quay sang thì lại chạm phải ánh mắt nóng bỏng rực lửa của anh.

Anh lại nhấn mạnh một lần nữa: "Cậu thích tôi."

Tôi nhìn gò má ửng hồng và đôi mắt chất chứa sự mong đợi thầm kín của anh, thì lời nói của ông cụ lại một lần nữa vang vọng trong tâm trí.

Trong đầu tôi bỗng lóe lên một suy đoán táo bạo: "Anh vui vẻ như vậy làm gì?"

Dùng m/a pháp đá/nh bại m/a pháp sao? Tôi cũng biết đấy nhé.

"Để tôi nhớ lại xem nào, lần trước đi ăn với đàn anh, có ai đó gh/en đến mức mất cả lý trí, trưa nay lại muốn tìm đến tôi để phá băng giảng hòa. Sao nào, yêu thầm tôi à?"

Thẩm Quyết chợt khựng lại. Tôi cũng đơ người theo. Trời ơi, tôi chỉ nói bừa thôi mà...

Nhìn phản ứng của anh sao cứ như là thật vậy. Nhịp tim của tôi khó khăn lắm mới bình ổn lại được nay lại đ/ập lo/ạn nhịp một cách không đúng lúc. Dường như nhiệt độ bên trong không gian kín mít của chiếc xe lại tăng lên đôi chút.

Tài xế gõ gõ vào cửa kính, phá vỡ bầu không khí ngượng ngập kỳ quái này. Cửa xe mở ra, luồng không khí lạnh lẽo tranh nhau ùa vào, xua tan đi bầu không khí đầy phong tình ngập tràn trong xe.

Gió lạnh thổi suốt cả quãng đường.

Về đến nhà, Thẩm Quyết lại trở về với bộ dạng hống hách như cũ.

"Khúc Chu, cái trò lạt mềm buộc ch/ặt này không có tác dụng với tôi đâu."

Tôi đành "vâng vâng" hai tiếng.

"Anh nói đúng lắm."

Sau đó tôi đi thẳng về phòng.

Tôi đang rất tha thiết cần một không gian yên tĩnh, để một mình ngẫm nghĩ một chút.

Bình tĩnh lại đi Khúc Chu. Thẩm Quyết... gh/ét Beta mà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
2 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
12 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm