Thật ra tôi cũng chẳng thích Tư Đồ Cẩn nhiều đến thế, chỉ là chấm cái mặt tiền của hắn thôi.

Quyết định theo đuổi hắn cũng là do bị người ta khích bác.

Bọn họ cười nhạo tôi lớn thế này rồi mà chưa từng yêu đương, lúc đó tôi uống chút rư/ợu, hơi ngà ngà say.

Vừa khéo nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai và vóc dáng chuẩn chỉnh của Tư Đồ Cẩn, liền ngay lập tức tuyên bố hùng h/ồn trước mặt mọi người là sẽ c/ưa đổ hắn.

Khi biết xu hướng tính dục của hắn cũng là nam, tôi cảm thấy cơ hội của mình khá lớn.

Dù sao thì tôi cũng đẹp trai, nhà lại có tiền.

Không ngờ hắn lại khó tán như vậy, mãi chẳng chịu nhả ra.

Cứ treo tôi lơ lửng một cách hờ hững, không đồng ý cũng chẳng từ chối rõ ràng.

Nhưng quà cáp và tài nguyên tôi dâng tận tay thì hắn nhận không trượt phát nào.

Rõ ràng chưa x/á/c nhận qu/an h/ệ, nhưng động tay động chân thì lại rất thành thạo.

Khi tôi dứt khoát từ chối, hắn liền chuyển sang thiết lập nhân vật u sầu cô đ/ộc:

"Hừ, rõ ràng cự tuyệt sự tiếp xúc của tôi, thế mà còn nói thích tôi."

"Tiểu Ninh, em biết không? Tình cảm là thứ rẻ mạt nhất."

"Người từng nói thích tôi nhiều không đếm xuể. Nếu không nhìn thấy thành ý của em... làm sao tôi biết em có nghiêm túc hay không?"

Giờ nghĩ lại, rõ ràng là muốn ngủ với tôi, thế mà còn nói chuyện một cách đầy lý lẽ hùng h/ồn như vậy.

Eo ôi, t/ởm thật sự.

May mà tôi đến tay còn chưa cho hắn nắm, nếu không chắc buồn nôn mấy ngày không ăn nổi cơm mất.

Cứ thế trôi qua ba bốn tháng.

Nếu hôm nay không tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của hắn với đám bạn, có khi tôi vẫn vì sĩ diện mà kiên nhẫn tiếp tục theo đuổi hắn cũng nên.

Về đến nhà, tôi giơ tấm ảnh chụp trong điện thoại cho anh cả xem, bá đạo mở miệng: "Anh, trời lạnh rồi, cho mấy nhà này phá sản đi."

Anh tôi bày ra vẻ mặt "anh không rảnh làm lo/ạn cùng em".

Tôi chuyển đổi biểu cảm trong một giây, đáng thương hề hề cố nặn ra vài giọt nước mắt: "Đứa em trai đẹp trai, lương thiện, thông minh, dũng cảm của anh bị bọn chúng b/ắt n/ạt, anh thật sự không giúp em xả gi/ận sao?"

Nửa giây sau, tay lật sách của anh cả khựng lại, ngước mắt nhìn tôi: "Có chuyện gì?"

Thế là tôi kể lại đầu đuôi cuộc đối thoại mình nghe được cho anh cả nghe.

Nghe tôi nói xong, đáy mắt Lục Dĩ Tu lập tức trở nên lạnh lẽo, vẻ mặt đầy sát khí: "Biết rồi, anh sẽ giải quyết."

Tôi cười tít mắt: "Anh trai là tốt nhất~"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm