Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm định ra ngoài m/ua ít bánh ngọt cho cậu ấy.

Nhưng lúc quay về ký túc xá –

Tôi đụng phải Lâm Tây Du.

Cậu ta ăn mặc chỉnh tề, tóc tai được tạo kiểu cẩn thận, trên tay còn ôm theo một bó hoa hồng đỏ rực.

Nhìn cảnh đó, mày tôi lập tức nhíu ch/ặt lại.

“Cậu…làm gì ở đây?”

Tôi còn tưởng thằng nhóc này định đi tỏ tình Lục Hoài.

Tôi bước đến, cau mày:

“Ê, vừa vừa thôi. Lục Hoài đã nói không thích cậu rồi mà.”

Lâm Tây Du nhìn thấy tôi thì khựng lại một chút.

Ngay sau đó, mắt cậu ta đỏ lên với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.

Lạ một cái, trước đây nhìn thấy Lục Hoài, cậu ta cũng chưa từng đỏ mặt đến vậy.

“Tô Hàng…tôi thích cậu.”

Cậu ta đưa bó hoa hồng đến trước mặt tôi.

???

N/ão tôi lập tức treo máy.

Khoan đã.

Không phải thiết lập của Lâm Tây Du là si mê Lục Hoài đến phát đi/ên sao? Là kiểu không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ cuộc á?

Vậy giờ là cái tình huống gì đây?

Sao tự dưng lại tỏ tình với tôi?!

Tôi nhìn bó hoa chói mắt trước mặt, rồi nhìn gương mặt đang đỏ bừng của Lâm Tây Du.

Trong đầu chỉ có một ý nghĩ –

Hệ thống lại giở trò gì nữa rồi?

“Không phải cậu thích Lục Hoài sao?” – Tôi không nhịn được hỏi.

“Trước đây là tôi m/ù quá/ng, bị nhan sắc làm cho mờ mắt! Nhưng giờ tôi không thích nữa! Tôi thích cậu! Chỉ thích mình cậu thôi!” – Lâm Tây Du đỏ mặt cười, tay vẫn chìa bó hoa ra.

Tôi còn chưa kịp tiêu hóa xong –

Lục Hoài đã xông ra chắn trước mặt tôi.

“Lợi dụng lúc tôi không để ý mà đào góc tường của tôi à? Đừng hòng!”

Cậu ấy nâng tay. Ngay lập tức, hai người đàn ông mặc vest từ đâu bước ra, kéo Lâm Tây Du đi mất.

Tôi: “…”

Để tránh Lâm Tây Du tìm được tôi, Lục Hoài còn xin nghỉ học, trực tiếp đưa tôi về nhà cậu ấy.

Nhìn bộ dạng cậu ấy căng thăng như gặp phải đại địch, tôi không nhịn được hỏi:

“Có cần đến mức đó không? Một mình Lâm Tây Du thì làm gì được tôi?”

“Tôi sợ cậu bị cậu ta quyến rũ mất.” – Lục Hoài nói, giọng đầy lo lắng.

Tôi nhìn thấy trên bàn có quả táo trông ngon mắt, tiện tay cầm lên cắn một miếng rồi nói:

“Yên tâm đi, tôi đâu có thích đàn ông.”

Lời vừa dứt –

Không khí trong phòng lập tức đông cứng lại.

Tiếng nhai táo của tôi vang lên rõ mồn một.

Tôi ngẩng đầu.

Chỉ thấy Lục Hoài đứng đó, sắc mặt tái đi từng chút một.

Ánh mắt cậu ấy…tối hẳn xuống.

Tôi nhìn Lục Hoài.

Cậu ấy cúi đầu, không nói gì, giữa mày toàn là vẻ toonrr thương.

“Tôi biết cậu không thích tôi. Cậu quay lại tìm tôi cũng chỉ vì tình bạn giữa chúng ta. Tôi cũng biết dạo này cậu luôn nhẫn nhịn việc tôi lại gần cậu…thật ra trong lòng cậu đã khó chịu lắm rồi…”

Cậu ấy còn chưa nói hết –

Tôi đã cúi xuống chặn môi cậu ấy lại.

Cảm nhận được hơi ấm trên môi, đồng tử Lục Hoài co rút. Ngay giây sau, cậu ấy giữ ch/ặt sau gáy tôi, làm cho nụ hôn sâu hơn.

Nụ hôn mạnh đến mức cậu ấy ép tôi ngã xuống sofa. Trái táo trong tay tôi rơi xuống đất, lăn dài trên thảm.

Cậu ấy hôn rất dữ, như muốn chứng minh điều gì đó.

Đến khi bàn tay cậu ấy luồn vào trong áo, chạm vào eo tôi –

Tôi lập tức giữ tay cậu ấy lại.

“Cậu vẫn không thích tôi chạm vào?” – Lục Hoài hạ mắt, giọng nhỏ xuống.

“Tôi đã nói rồi.” – Tôi nhìn thẳng vào cậu ấy.

“Cậu theo tôi về. Về thế giới của chúng ta.”

Tôi hít sâu một hơi.

“Về rồi…tôi cho cậu chạm.”

Tôi vừa dứt lời, hệ thống lập tức bật ra nhiệm vụ:

[Nhiệm vụ thứ ba: Hôn nhau và tỏ tình.]

Nghe vậy, tôi cúi xuống hôn lên môi Lục Hoài một cái, tay nâng mặt cậu ấy lên, khẽ nói:

“Theo tôi về đi…tôi thật sự thích–“

Còn chưa kịp nói hết câu –

Một luồng ánh sáng trắng lóe lên.

------

Tôi bật mạnh dậy.

Căn phòng quen thuộc. Trần nhà quen thuộc.

Tôi nằm trên giường của mình.

Cả người tê cứng.

Cái hệ thống này không có nhân tính hả?!

Tôi còn chưa nói xong mà?!

Không kịp tức gi/ận lâu, tôi bật dậy lao ra phòng khách.

Tô Vy Vy đang ngồi trên ghế sofa, vừa ăn khoai tây chiên vừa xem TV.

“Vy Vy! Em có biết người tên Lục Hoài không?” – Tôi gấp gáp hỏi.

Tô Vy Vy nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc.

“Anh bị gì vậy? Ngủ một giấc dậy là không nhớ anh Lục Hoài nữa hả?”

Nghe câu nói đó, tim tôi đ/ập thình thịch một cái.

Tôi lập tức chộp lấy điện thoại, vừa gọi vừa chạy ra cửa.

“Lục Hoài, cậu đang ở đâu? Tôi qua ngay.”

------

Khi tôi đến căn biệt thự nơi cậu ấy sống một mình, cửa vừa mở tôi đã ngửi thấy mùi hoa thoang thoảng trong không khí.

Tôi gần như lao thẳng lên phòng ngủ của cậu ấy.

Cửa vừa mở –

Chưa kịp nói gì đã bị cậu ấy kéo mạnh vào trong, ép lưng lên cánh cửa rồi hôn xuống.

Nụ hôn nóng bỏng và gấp gáp.

“Lục Hoài, tôi thích cậu. Câu này là thật lòng”. – Sau khi tách ra, tôi vừa thở gấp vừa nói.

Cậu ấy mặc áo choàng tắm, tóc vẫn còn hơi nước, khóe môi nhẹ cong lên, vành tai đỏ ửng.

“Ừ.” – Cậu ấy gật đầu.

Tôi ngửi thấy mùi sữa tắm trên người cậu ấy, nghi hoặc hỏi:

“Giữa trưa mà cậu tắm cái gì?”

“Vừa ra ngoài một chút, nên đi tắm thôi.”

Cậu ấy nói rất tự nhiên, ánh mắt lướt quanh một vòng.

Tôi cũng theo tầm nhìn của cậu ấy mà liếc sang bên giường – trên bàn có một túi đồ của cửa hàng tiện lợi.

Tò mò, tôi bước đến mở ra xem.

Kết quả, vừa nhìn rõ bên trong, cả người tôi cứng đờ.

Bao cao su…siêu mỏng.

Gel bôi trơn.

Một túi đầy đủ.

Mặt tôi lập tức đỏ bừng, đỏ tới tận mang tai. Tôi lấy tay che mặt:

“Cậu…thật sự nghĩ kỹ rồi à?”

“Rồi.”

Lục Hoài nhìn tôi, ánh mắt thẳng thắn đến đ/áng s/ợ.

“Tôi đã nghĩ mấy năm nay rồi.”

Tim tôi run lên một nhịp.

Nhìn làn da trắng sạch của cậu ấy, cổ áo choàng hé mở lộ ra xươ/ng quai xanh rõ nét – tôi bỗng có chút không nỡ.

“Hay là…cậu nhìn chút đi.”

Lục Hoài bước lại gần, cúi xuống ngậm lấy môi tôi.

Giọng cậu ấy hơi khàn:

“Không nhịn được nữa.”

Bàn tay cậu ấy ôm lấy eo tôi, nhưng lần này không còn gấp gáp như trước.

Mà rất chắc chắn.

Như thể đã đợi khoảnh khắc này…rất lâu rồi.

Vài tiếng sau.

Tôi nằm sấp trên giường, vẻ mặt như mất hết sức sống.

“…Khoan đã? Sao tôi lại nằm dưới?”

Tôi nghiến răng, trừng mắt nhìn cái tên đàn ông đang hôn dọc sống lưng mình, giọng lạnh tanh hỏi.

“Tô Hàng, tôi yêu cậu.” – Cậu ta cười, cúi xuống hôn lên môi tôi một cái.

“Tôi đang hỏi cậu–”

“Tôi thật sự yêu cậu.” – Cậu ta lại hôn xuống, như thể câu trả lời nào cũng chỉ có một nội dung đó.

“Cậu–!”

Cậu ta lại hôn tới, môi cong cong, ánh mắt dịu lại:

“Cậu có yêu tôi không?”

Tôi bị hôn đến mềm người, tức cũng chẳng còn sức mà tức nữa. Cuối cùng chỉ có thể tựa vào cậu ấy, giọng khàn khàn đáp:

“Tôi yêu cậu.”

Lục Hoài siết ch/ặt tôi trong lòng.

Mà trong tim tôi, câu trả lời đã rõ ràng từ lâu rồi.

Tôi chỉ yêu mình cậu ấy thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đời này an lạc

Chương 9
Ta đã để mắt tới hôn phu của muội muội, dùng hết thủ đoạn để cướp về. Đêm động phòng, Bùi Ngộ Chu phát hiện cưới nhầm người, định bỏ đi ngay lập tức, nhưng bị ta cưỡng ép giữ lại. Từ đó, hắn coi ta như kẻ thù không đội trời chung, hận đến mức muốn ta chết đi sống lại. Cho đến năm thứ ba, gia đình ta bị tịch biên, gia đình tan nát. Trên đường lưu đày, ta mắc bệnh dịch, Bùi Ngộ Chu ngày đêm không ngủ chăm sóc ta. Khi ta khỏi bệnh thì hắn lại lâm bệnh nặng. Trước khi chết, hắn cầu xin: "Khương Nghiên Chi, ngươi có thể cút ra ngoài không? Ta không muốn nhìn thấy ngươi trước khi chết." Ta lủi thủi bước ra khỏi phòng, Bùi Ngộ Chu châm lửa đốt căn phòng ấy. Hắn không muốn để lại cho ta dù một mảnh xương. Sau khi trọng sinh, trong tiệc đính hôn của muội muội, ta lại một lần nữa gặp Bùi Ngộ Chu. #bere
4.4 K
11 Long Quách Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cùng anh em tốt xuyên vào truyện đam mỹ

Cùng anh em tốt xuyên vào truyện đam mỹ
Tôi với thằng anh em chí cốt đều là trai thẳng “chuẩn 24K”, thẳng như thép khỏi phải bàn. Chỉ là hôm đó nó qua nhà tôi, tiện tay kỳ lưng cho tôi một cái…ai ngờ xui rủi thế nào, hai đứa lại xuyên thẳng vào cuốn tiểu thuyết đam mỹ do em gái tôi viết, còn bị ép biến thành…kẻ thù không đội trời chung?! Ngày đầu tiên, hệ thống bắt chúng tôi đánh nhau. Chúng tôi đánh. Ngày thứ hai, hệ thống bắt chúng tôi chửi nhau. Chúng tôi chửi. Nhưng tới ngày thứ ba… Hệ thống bắt bọn tôi hôn nhau?! …Ủa alo??? Hai đứa bọn tôi đều cực kỳ kháng cự. Nhưng vì muốn trở về, cuối cùng vẫn là cắn răng để hai bờ môi chạm nhau một cái. Cứ tưởng hoàn thành nhiệm vụ là xong chuyện. Ai ngờ ánh mắt của thằng cốt lại thay đổi. Nó nhìn tôi, ánh nhìn ngày càng sâu, khác hẳn lúc trước. Rồi nó chậm rãi tiến lại gần, ghé sát vào cổ tôi hít sâu một hơi. “Anh em…mày thơm quá.”
Boys Love
Xuyên Sách
2
cầu thang Chương 6