Beta Còn Zin Cũng Có Mùa Xuân

Chương 1

18/05/2025 17:33

Tôi đứng hình cả chục giây mới hiểu ra hàm ý trong câu nói của người đàn ông.

Tôi?

Pheromone?

Đừng đùa chứ! Chính vì là beta không có pheromone mà tôi đã ế trương ế chảy suốt 21 năm dù sở hữu gương mặt điển trai đấy.

Trời ơi, đậu cao học, mồ mả tổ tiên bốc khói xanh đến mức cả việc phân hóa lần thứ hai cũng mò tới tôi sao?

Tôi hít thở gấp gáp cố giữ tỉnh táo: "Xin lỗi anh, nếu cần bồi thường tôi sẽ đưa số liên lạc hoặc giúp anh giặt khô..."

Chưa dứt lời, trước mắt tôi tối sầm rồi ngất lịm.

Tỉnh dậy, tôi đang nằm trên giường phòng y tế với bình truyền nước trên tay.

Bác sĩ nói tôi bị say nắng do thời tiết nóng nực.

Sau khi truyền xong nước muối, tôi định rời đi thì bị gọi lại:

"Khoan đã, giáo sư Sầm dặn đợi thầy ấy tan lớp tới đón em sau."

Giáo sư Sầm nào?

Thấy tôi ngơ ngác, bác sĩ giải thích: "Giáo sư Sầm Như Phong khoa Tài chính đưa em vào đây đó. Nhớ cảm ơn thầy ấy nhé."

Tôi chợt nhớ tới alpha cao lớn bị mình làm bẩn áo.

Ch*t chửa! Lại quên béng mất vụ này.

Ai ngờ người đó chính là "giáo sư alpha đỉnh nhất Đại học Sư" Sầm Như Phong trong truyền thuyết!

Trông anh trẻ thế kia, ai mà nghĩ đã là giáo sư rồi chứ.

Giờ thì xong phim, vừa làm bẩn áo người ta vừa mang n/ợ ân tình.

"Phiền cô nhắn giáo sư Sầm... em sẽ hậu tạ sau ạ..."

"Sao phải đợi sau? Hôm nay cũng được mà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam chính bạch nguyệt quang trở về

Chương 12
Tôi xuyên thành nhân vật phụ ác độc chuyên đi tranh giành trong truyện đoàn sủng. Nhưng bản thân tôi vốn là đứa vô cùng sợ xung đột và gây rắc rối, lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng. Thế là từ đó tôi hoàn toàn từ bỏ việc tranh giành với Thời An, thụ chính được cả nhóm người yêu thương. Tôi học cách an phận thủ thường, họ bảo gì tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo. Anh trai mang quà nước ngoài về, nói sẽ dành món hàng giới hạn đó cho Thời An. Tôi gật đầu như đương nhiên: “Vâng ạ.” Bố muốn giao một vị trí quan trọng trong công ty cho Thời An, nói rằng cậu ấy giỏi hơn. Tôi tỏ vẻ thông cảm: “Được ạ.” Thấy tôi biểu hiện khá hơn hẳn, người nhà do dự không biết có nên tổ chức sinh nhật cho tôi không. Tôi hiểu chuyện từ chối: “Không cần đâu ạ.” ... Các nhu cầu về vật chất lẫn tinh thần, tôi đều không dám đòi hỏi họ nữa. Ai ngờ họ lại trở nên hoảng hốt khác thường, chủ động mang đến đủ loại tài nguyên quý giá. Tôi hoảng sợ lùi lại, bị một người đàn ông cao to đẹp trai ôm chặt trong vòng tay bảo vệ. Đêm khuya, anh khàn giọng thì thầm bên tai tôi: “Cưng à, tối nay dùng tư thế đó nhé?” Tôi không nghĩ ngợi, vô thức định đồng ý: “Ừ… ơ?”
1.19 K
2 Phương Lê Chương 13
12 Đồng Trần Chương 36

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cupid

Chương 16
Một lần say rượu, Chương Phùng Niên đã đồng ý lời tỏ tình của tôi. Ba ngày sau, hắn liền theo người trong mộng Lâm Yên xuất ngoại. Chỉ gửi một tin nhắn thoại hời hợt: "Xin lỗi, A Duyên, em xứng đáng với người tốt hơn." Thế là tôi bị đá. Trở thành trò cười trong hội bạn hắn. Hai năm sau, hắn trở về. Trong bữa tiệc đón tiếp, tôi lặng lẽ nghe mọi người xung quanh ca ngợi đôi kia đẹp đôi vừa lứa. Hình như họ cố ý nói cho tôi nghe. Chương Phùng Niên ôm eo người phụ nữ bên cạnh, nhận ra tôi liền ngạc nhiên: "A Duyên, em không còn ám ảnh chuyện cũ chứ?" Hắn cười đầy hối lỗi, "Hai năm trước coi như anh bồng bột, chưa suy nghĩ kỹ đã nhận lời em. Đừng bận tâm nữa nhé? Chúng ta vẫn có thể làm bạn." Nghe mà tưởng tôi là kẻ quấy rầy đeo bám. Tôi không đáp, chuông điện thoại trong túi vang lên đúng lúc. Vốn bị nghễnh ngãng, tôi bật loa ngoài khi nghe máy. Giọng nam trầm ấm vang khắp phòng VIP: "Vợ ơi, em ở đâu thế? Anh đến đón em đây."
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
41
Chiều Chuộng Chương 13