Nô Tỳ Bị Bắt Nạt Trở Mình Rồi

Chương 8

07/03/2024 14:43

8

“Thế nào rồi? Đêm qua hoàng thượng có phát hiện ra manh mối gì không? Có nói gì không?”

Sau khi trở về, ta bị Giang Vũ Linh bắt lại thẩm vấn.

“Không có, hoàng thượng bận công vụ, rất ít nói.”

Giang Vũ Linh nghe thấy phải làm công vụ, liền đỏ mặt rồi buông tay ta ra.

Nàng ta tin điều này, bởi vì hoàng thượngmới đến đây gần đây, thực sự rất ít nói, chỉ lúng túng ngồi cùng cô, không giao tiếp nhiều.

“Ừm, thế thì tốt.”

Nàng ta nhìn ta rồi nói: “Hãy cố gắng mang th/ai long chủng, đừng suy nghĩ quá nhiều về bất cứ điều gì khác. Nếu ngươi dám thực hiện bất kỳ hành động nhỏ nào, ta sẽ l/ột da tiểu nương của ngươi làm một chiếc đèn lồng. Ngươi biết chưa?”

“Tôi biết, tôi ngoan ngoãn nghe lời, xin người đừng làm tổn thương tiểu nương của tôi.” Ta sụt sịt, trông như sắp khóc.

“Được rồi, được rồi, chỉ cần ngươi nghe lời, ta làm hại bà ta làm gì chứ? Cút ra khỏi đây.”

Giang Vũ Linh khó chịu xua tay, đuổi ta ra ngoài.

Nửa tháng sau hoàng thượng lại triệu ân sủng, ta đang chán nản chờ đợi trên giường của chàng ấy thì thấy chàng ấy bước nhanh vào.

“Tiểu mỹ nhân của trẫm đâu rồi?”

Chàng ấy nóng lòng muốn vén tấm rèm hạt lên, trèo lên giường, mỉm cười tiến tới.

“Sao lại không vui rồi?” Chàng ấy hỏi.

Ta cụp mắt, cắn móng tay, bình tĩnh nói: “Hụ, có người nói ngày ngày gặp nhau, kết quả thì nửa tháng cũng không thấy bóng người đâu cả.”

Chàng ấy nghe thấy lời này, có vẻ như rất vui, hỏi ta: “Thì ra là vì chuyện này sao?”

Ta không đáp cũng không nhìn chàng ấy, chàng ấy đưa tay nhéo vào mặt tôi, khiến miệng ta bĩu ra như con vịt con.

“Trẫm sai rồi, đừng tức gi/ận nữa được không? Tuy trẫm không gặp nàng nhưng trong lòng trẫm vẫn luôn nhớ đến nàng.”

Ta khịt mũi không vui và hỏi chàng ấy: “Vậy mấy ngày này người đang làm gì vậy?”

“Trẫm rất bận. Khai hoang xây dựng kênh đào, trẫm đi giám sát việc xây dựng kênh đào mấy ngày; huấn luyện quân đội ở U Châu, trẫm cũng phải tự mình đi xem mấy ngày. Đi đi lại lại nửa tháng trôi qua rồi.”

Ta ngước mắt kinh ngạc nhìn chàng ấy, thì ra chàng ấy bận rộn tới như vậy, còn phải xuất cung.

Chàng ấy buông tay ra, cúi đầu hôn ta rồi nói: “Nhìn xem, nàng không biết phải không? Nàng không quan tâm đến trẫm, thậm chí còn không biết trẫm đã đi đâu.”

Ta đỏ mặt, áy náy mà cúi đầu: “Ngài cũng không nói cho thiếp biết.”

“Trẫm không nói thì nàng không biết đi hỏi à?” Giọng chàng ấy khàn khàn, chàng ấy cụp mắt xuống hôn và ôm ta.

Một lúc sau ta lại khóc.

Chàng ấy thì thầm nhẹ nhàng: “Ngoan quá.”

Khi ta tỉnh dậy lần nữa, mặt trời đã lên cao.

Ta đưa tay lên dụi mí mắt, lại phát hiện mình đang bị ai đó ôm vào lòng, đầu óc ta nhất thời trống rỗng, chàng ấy không cần phải lên triều sao?

“Nàng tỉnh rồi à?”

Giọng nói lười biếng của chàng ấy vang lên từ phía sau, ta gi/ật mình quay người lại, môi ta vừa hay vào cằm chàng ấy.

Chàng ấy mỉm cười: “Gan lớn thật đấy, vừa tỉnh dậy đã dám trêu chọc trẫm rồi ư?”

Ta chớp mắt, lại chớp mắt lần nữa, gi/ật mình kêu lên.

“Ai ya! Người, người, người, sao người còn ở đây?”

“Tại sao trẫm không thể ở đây?”

Ta quay đầu nhìn ánh nắng chiếu qua cửa sổ, lo lắng nói: “Đã là lúc nào rồi? Người mau lên triều!”

Chàng ấy giữ đôi tay đang đẩy chàng ấy ra của ta và nói: “Hôm nay trẫm nghỉ ngơi, Giang Quý Nhân, để trẫm nằm nghỉ ngơi thêm một lát đi.”

Nghỉ ngơi? Ta nghĩ một lúc, lại gi/ật mình, nghỉ ngơi à! Vậy thì cả ngày chàng ấy không có việc gì phải làm rồi nhỉ?

Xong rồi! Đây, ta về không được rồi, trong cung chẳng phải sẽ có hai vị Giang Quý Nhân sao?

Không không, Giang Vũ Linh phát hiện ta chưa trở về, cũng sẽ không đi ra ngoài.

Nghĩ đến đây, ta thở phào nhẹ nhõm.

Chàng ấy ôm ta thật ch/ặt, cọ cằm vào vai ta nói: “Nàng có muốn ngày ngày gặp trẫm không?”

Ta nghĩ một thoáng rồi gật đầu.

Chàng ấy nói: “Vậy đợi qua khoảng thời gian bận rộn này, chúng ta có thể ở bên nhau mỗi ngày.”

“Trước đây trẫm n/ợ nàng…”

Chàng ấy nói với giọng khàn khàn: “Trẫm sẽ bù lại đầy đủ cho nàng.”

Một lúc lâu sau, ta nằm rũ xuống trong lồng ng/ực chàng ấy mà thở, sau khi nghỉ ngơi đủ, ta yếu ớt hỏi chàng ấy: “Hoàng thượng, tháng sau người phải đi săn thú đúng không?”

“Ừm, sao vậy?”

“Vậy thì chẳng phải thần thiếp rất lâu sẽ không gặp được người sao?”

Chàng ấy ấy xoa nhẹ eo ta, theo lời của ta mà nói: “Đúng vậy, vậy phải làm sao đây?”

Ta cũng hỏi: “Vậy phải làm sao chứ?”

“Nàng muốn trẫm đưa nàng đi sao?”

Ta giả vờ ngượng ngùng nói: “Cũng không phải vậy, như vậy cũng không tốt. Làm sao mà có thể đưa hậu phi đi hội săn mùa thu chứ?”

“Đúng là không tốt, vậy bỏ đi.”

Ta ngước lên nhìn chàng ấy rồi lại nằm xuống, khịt mũi lạnh lùng.

Chàng ấy mỉm cười dịu dàng và hỏi ta: “Nàng muốn ra ngoài sao? Nói cho trẫm nghe, nàng muốn ra ngoài làm gì?”

Ta cười ngọt ngào nói: “Không có gì, chỉ là muốn ngày ngày được nhìn thấy người.”

Một lúc lâu sau, chàng ấy xoa đầu tôi nói: “Tạm thời trẫm tin nàng vậy, nhưng chuyện này vẫn cần phải cân nhắc kỹ càng.”

Vậy là có thể hay là không thể vậy chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngươi muốn cưới Nàng Ốc? Nhưng ta là ốc bươu đây này!

Chương 6
Đám đàn ông trong làng đổ xô đi khắp nơi, lùng sục muốn bắt cô gái ốc đào về nhà. Tôi tránh đám đông, lẩn vào rừng, lo lắng giấu kỹ vỏ ốc rồi nhanh chóng lặn xuống nước tắm rửa. Vừa khi tôi thư thái khép hờ mắt, tiếng đàn ông phấn khích xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng: - Bắt được ngươi rồi! Vỏ ốc của ngươi đang trong tay ta, ngươi phải lấy ta! Hắn nhanh tay rút ra một túi gấm. Chiếc túi phình to nuốt chửng cả vỏ ốc rồi co về nguyên dạng. Hắn thèm thuồng liếm mép: - Không lấy ta, đừng hòng lấy lại vỏ ốc. Tôi thích thú ngắm nghía gã đàn ông trước mặt, nhẹ nhàng khẽ mỉm cười: - Ngươi thật sự muốn cưới ta? Ánh mắt hắn dán chặt vào làn da trắng mịn lộ trên mặt nước của tôi, giọng đầy tham lam nhớt nhát: - Đúng thế, cô gái ốc đào, ngươi không thoát được đâu. Nụ cười tôi nở rộng hơn: - Được thôi, hôm nay ta thành thân. Chỉ có điều hắn đã nhầm to. Ta không phải cô gái ốc đào. Ta là ốc bươu vàng. Hắn muốn cưới ta? Vừa hay. Ta cũng đang cần vật chủ đẻ trứng.
Cổ trang
Tình cảm
0
Phục Cẩm Chương 8