“Đại nhân gặp á/c mộng ư?”

Ta vội thắp đèn, dùng khăn nhẹ nhàng lau mồ hôi lạnh trên trán hắn.

Hắn thở dốc mấy hơi, cuối cùng cũng bình ổn, hỏi:

“Ta… vừa rồi có nói mê sao?”

Ta lắc đầu:

“Thiếp vừa tỉnh, không nghe rõ.”

“Làm nàng sợ rồi.”

Hắn ôm ta vào lòng, cằm tựa lên vai ta, như một đứa trẻ.

“Vừa rồi… ta mơ thấy nương tử của ta.”

Thì ra chính thất của Tiêu Ngọc Minh cũng tên Lan Nhi.

Ta là người hiểu chuyện, liền dịu giọng an ủi:

“Phu nhân trên trời có linh, ắt vẫn ghi nhớ thâm tình của đại nhân.”

Hắn thở dài, giữa mày ẩn nỗi u sầu khó gỡ:

“Phải… chúng ta thành thân chưa được bao lâu, còn chưa kịp đi hết trọn đời như đã hẹn, không ngờ liền…”

“Hai ngả âm dương.”

Một cây nến sáng, ánh lửa lờ mờ xuyên qua màn trướng.

Trong mắt hắn chứa đầy thương cảm, ôm ta nằm xuống lần nữa.

Ta áp mặt vào ng/ực hắn, nghe thanh âm trầm thấp từ trên truyền xuống:

“Tại thiên nguyện tác bích dực điểu, tại địa nguyện vi liên lý chi.

Thiên trường địa cửu hữu thời tận, thử h/ận miên miên vô tuyệt kỳ.”

Bỗng nhiên, trong lòng ta có thứ gì đó nảy mầm, không sao đ/è nén được.

Đêm nay, ta ngủ không yên.

Còn hắn lại ngủ rất trầm, trong mộng vẫn nắm tay ta thật ch/ặt, như sợ ta bỏ đi.

Trời sáng, Tiêu Ngọc Minh như thường lệ lên triều.

Chờ bóng lưng hắn khuất dần, ta mới hấp tấp đứng dậy.

Ta nhìn theo hắn, dáng vẻ ấy đúng là phong thái của đương triều Thủ phụ, nhưng lại…

Lại giống y như hắn.

Tim ta đ/ập mỗi lúc một nhanh, tựa như hóa đi/ên, phải vịn vào khung cửa mới đứng vững. Đến lúc quản gia đến gần cũng không hay.

Hắn dâng lên sổ sách và danh mục, thái độ cực cung kính:

“Đại nhân dặn, quyền quản gia trong phủ đều giao cho Thập bát di nương, về sau còn phải trông cậy phu nhân nhiều bề.”

“Ta chỉ là thiếp thất, xưng ‘phu nhân’ không hợp.”

Ta nhận sổ sách, làm bộ lật vài trang, rồi như vô tình nói:

“Phu nhân tuy mất đã lâu, nhưng đại nhân với người cảm tình rất sâu...”

Quản gia quan sát sắc mặt ta, dè dặt nói:

“Đại nhân đối với người mới là tình thâm ý trọng. Trước kia ngài ấy… chưa từng…”

Ta đại khái đoán được hắn muốn nói gì, bèn hỏi thẳng:

“Ta đến phủ đã lâu, vẫn chưa biết tên húy của cố đại phu nhân. Sợ sau này lỡ buông lời phạm húy, mong quản gia chỉ giáo.”

“Vâng.”

Quản gia nhìn quanh, rồi hạ giọng:

“Cố phu nhân khuê danh là… Trần Thi Tịnh.”

Không có chữ ‘Lan’.

“Đại nhân trước kia xưng hô thế nào?”

Quản gia bị ta hỏi đến gi/ật mình, nghĩ một chút rồi đáp:

“Khi vui thì gọi ‘phu nhân’, lúc không vui thì gọi ‘Trần thị’. Rất ít khi gọi khuê danh… Phu nhân, người… người sao thế?”

Ta khoát tay, ra hiệu cho quản gia lui ra, đóng cửa lại.

Trở về phòng, ta ngồi sụp xuống ghế, ký ức cũ như cuộn sóng dâng lên trong lòng.

Từ khi bước chân vào phủ này, Tiêu Ngọc Minh ta gặp… hoàn toàn khác với Tiêu Ngọc Minh ngoài lời đồn.

Người trong phủ cũng thường thì thầm rằng, Thủ phụ đại nhân gần đây tính tình biến đổi lớn.

Hắn không còn như trước nữa.

Hắn giống như… một người khác.

Hắn thích ăn gà hầm hành, luôn gắp cánh gà cho ta trước.

Hắn quen khẽ cắn vành tai ta, biết chỗ nào ở eo ta dễ nhột, cố tình trêu ta đến vừa gi/ận vừa buồn cười.

Cả dáng đi, cách vén áo bào, tư thế cầm bút của hắn… đều khiến ta cảm thấy quen thuộc một cách khó hiểu.

Nếu tất cả đều có thể coi là trùng hợp…

Vậy thì…

Khi nửa đêm tỉnh mộng, hắn gọi ‘Lan Nhi’… phải giải thích thế nào?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất