Linh khí trong bí cảnh vô cùng đậm đặc, nhưng lại xen lẫn tinh thuần m/a khí.
Thật không ngờ đây lại là bảo địa mà cả Tiên lẫn M/a đều có thể tu luyện.
Bản tọa và Huyền Dung nhìn nhau một cái.
Thấy rõ sự kinh ngạc trong mắt đối phương, liền lập tức dời ánh nhìn đi chỗ khác.
Đôi bên nhìn nhau không nói, nhưng càng đi sâu vào trong lại càng kinh ngạc.
Tương truyền bí cảnh tiên thảo mọc đầy, quả nhiên là thật.
Huyền Dung đi thẳng vào chủ đề, muốn tìm An Dương Thảo.
Còn bản tọa lại bị tiên thảo thu hút, ba bước dừng một chút, năm bước dừng một lần.
Lúc đầu Huyền Dung còn có thể đợi, nhưng đến lần thứ mười ba bản tọa dừng lại, hắn cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
"Hối Minh Vũ, M/a tu các ngươi đều nghèo x/ác xơ như thế sao?"
Bản tọa nghe ra giọng điệu mỉa mai của hắn, liền đanh đ/á đáp trả.
"Đương nhiên không thể sánh bằng gia sản hậu hĩnh của Thanh Vân phái - danh môn chính phái đệ nhất thiên hạ của các ngươi rồi, đúng là kẻ no không biết kẻ đói khổ."
Nói xong, bản tọa tặng cho hắn một cái lườm sắc lẹm.
Hắn đụng phải bức tường ở chỗ bản tọa, nên không thúc giục nữa.
Bản tọa an tâm đào tiên thảo, mỗi một gốc đều cẩn thận cho vào túi trữ vật.
Khi bản tọa đào đến gốc Sinh Yêu Thảo thứ năm, hắn nhíu mày.
"Những thứ này là đào cho tiểu yêu kia sao?"
Bản tọa chẳng buồn ngẩng đầu, chuyên tâm đào cỏ, hừ lạnh:
"Ta lấy th/uốc này đầu đ/ộc ch*t hắn thì có liên quan gì đến ngươi? Với lại đừng có tiểu yêu này tiểu yêu nọ, người ta gọi là Hạ Tầm."
Sinh Yêu Thảo, đúng như tên gọi, có thể giúp yêu tộc bị thương nặng hồi phục sinh cơ, bất kể vết thương nặng nhẹ ra sao.
Đơn giản th/ô b/ạo mà hữu dụng, chỉ là muốn giữ nguyên dược hiệu thì phải đào cả gốc, không dễ dàng gì.
Huyền Dung tất nhiên không tin lời bản tọa, là thiên tài "con nhà người ta" của cả giới tu chân, hắn tinh thông công dụng của mọi loại tiên thảo.
Im lặng một lát, Huyền Dung nói: "Ngày đó ta quay lại tìm tiểu yêu kia, nhưng không thấy, ta cứ ngỡ..."
Bản tọa bỏ chiếc cuốc th/uốc trong tay xuống, ngón trỏ chọc chọc vào Huyền Dung, hắn bị ta chọc đến mức phải lùi lại từng bước.
"Ngươi ngỡ, ngươi ngỡ, tất cả đều là ngươi tự ngỡ, M/a tộc chúng ta đều là kẻ x/ấu sao?"
Huyền Dung không phản kháng, cúi đầu không biết đang nghĩ ngợi điều gì.
Linh khí trong bí cảnh quá nồng đậm, đến mức hóa thành thực thể.
Làn sương trắng mờ ảo như phủ lên người Huyền Dung một lớp ánh sáng dịu nhẹ, khiến dung mạo hắn càng thêm xuất chúng.
Đây là đang hối h/ận sao?
Trong lòng bản tọa thầm cười, đầu lưỡi khẽ đẩy vòm họng, giọng điệu đầy châm chọc.
"Ngươi xem, chỉ đơn giản vậy thôi mà ngươi đã thấy ta không phải hung thủ rồi."
Nghe vậy, Huyền Dung ngẩng phắt đầu lên.
Bản tọa nhếch môi nói: "Ta đào Sinh Yêu Thảo là vì con tiểu yêu đó sao? Ta chỉ đào để b/án thôi, con tiểu yêu kia sống ch*t thế nào thì liên quan gì đến ta?"
"Chẳng phải ngươi và Hạ Tầm là bằng hữu sao?"
"Thì sao? Tiên thảo đắt đỏ, cớ sao ta phải dùng cho hắn?" Bản tọa nói một cách đương nhiên, "B/án lấy linh thạch chẳng phải tốt hơn sao?"
Không khí tức thì đông cứng, Huyền Dung nắm ch/ặt tay, đ/ốt ngón tay vì dùng lực quá độ mà trắng bệch.
"Ngươi là m/a đầu, uổng công ta tin tưởng ngươi, xem ra bản tính ngươi vốn dĩ như vậy, thói x/ấu khó sửa!"
Hắn bị chọc tức đến mức mặt đỏ gay, bản tọa thậm chí có thể cảm nhận được huyệt thái dương của hắn đang gi/ật gi/ật.
Bản tọa ôm bụng cười đến mức gập cả người, Huyền Dung ngẩn ra.
Ta vươn tay lau nước mắt nơi khóe mi, vẻ đắc ý không sao che giấu.
"Huyền đạo hữu thật dễ lừa, thật không biết ngươi làm sao tu luyện đến ngày hôm nay vậy?"
"Ngươi, ngươi, ngươi!"
Đầu ngón tay r/un r/ẩy của Huyền Dung gần như chạm vào chóp mũi bản tọa, ta gạt tay hắn ra, nhặt cuốc th/uốc lên tiếp tục đào tiên thảo.
"Huyền đạo hữu cứ tự nhiên, ta còn phải hái th/uốc."