Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 149: Đại Bạch đáng yêu như thế

05/03/2025 10:04

Editor: Hyna Nguyễn

-----------------

Phát hiện được mục tiêu, ánh mắt của Diệp Oản Oản thoáng cái sáng lên, lập tức ôm lấy thịt khô trong ng/ực chạy tới.

Lúc cô bước xuống cầu thang trong nháy mắt, Bạch Hổ đang nằm ở trên thảm lỗ tai lập tức run một cái, chợt mở mắt ra,tròng mắt màu xanh lam đồng ánh lên sát khí đại thịnh.

Bị một đôi mắt như vậy nhìn chăm chú vào thật là có cảm giác rợn cả tóc gáy.

Cũng may là cô đã trải qua một đời, hiểu rõ Bạch Hổ này, biết nó mặc dù vô cùng hung tính, nhưng cũng vô cùng hiểu tính người, buổi tối Tư Dạ Hàn đã có chút tiếp xúc với cô, tỏ rõ thái độ cô là người của mình, cho nên cho dù nó hung dữ như thế nào cũng sẽ không đi tổn thương cô.

Diệp Oản Oản trong tầm mắt t/àn b/ạo của Bạch Hổ từ từ mà mò tới, cô rõ ràng có thể cảm giác được mình đến càng gần, cặp đồng tử của Bạch Hổ càng có ý công kích và cảnh cáo càng nồng đậm.

Diệp Oản Oản không có áp quá gần, cách bốn năm bước bước chân đã dừng lại, x/é mở một túi thịt heo ra, đưa tay ở bên cạnh nó giơ giơ miếng thịt ra, "Slutte... Ăn không? Thịt heo này ăn rất ngon nha!"

Thời điểm khi cô phất tay, Bạch Hổ lập tức thử răng phát ra một tiếng gầm nhẹ nguy hiểm.

"Híc, không thích sao? " Diệp Oản Oản không thể làm gì khác hơn là lại x/é ra một túi thịt bò khô, "Thịt bò khô ăn không? Cái này thực sự cực kỳ ngon đấy!"

"Rống —— " nguyên bản đang bò lổm ngổm Bạch Hổ đột nhiên dựng thẳng người, thân thể nghiêng về trước càng hung á/c hướng về phía cô "Tê " một tiếng.

Mặc dù biết nó sẽ không làm thương tổn chính mình, nhưng đối mặt với một hung thú to lớn như vậy, khó tránh khỏi bản năng sợ hãi như người bình thường.

Diệp Oản Oản bị dọa sợ đến trái tim nhỏ bé đ/ập mạnh, phù phù phù phù, nhưng hiện tại quả là không muốn nghĩ đến buông tha việc này, vì vậy lấy can đảm tiếp tục hướng phía trước đi tới.

Một bước, hai bước, ba bước ——

Khi khoảng cách của cô và Bạch Hổ chỉ có một bước chân, một tiếng "Rống " lớn kinh thiên động địa gầm vang dội ở toàn bộ bầu trời Cẩm Viên.

Màng nhĩ của Diệp Oản Oản bj một trận ông ông, gắng gượng đứng vững nhưng vẫn bị d/ao động mà đặt mông ngã ngồi trên mặt đất.

Cô cuối cùng được đích thân mình lãnh hội cái gì là đất rung núi chuyển...

Rất nhanh, cửa chính phanh một tiếng bị người từ bên ngoài đẩy ra, Hứa Dịch vội vã chạy tới —— "Chuyện gì xảy ra!!!"

Trên lầu cũng truyền tới một loạt tiếng bước chân, Tư Dạ Hàn hơi nhíu mày mà hướng phòng khách nhìn lại.

Chỉ thấy Diệp Oản Oản đang đặt mông ngã ngồi tại trước mặt của Bạch Hổ, chung quanh đủ loại túi xanh xanh đỏ đỏ vãi đầy mặt đất mà Bạch Hổ hình như là bị chọc gi/ận, đang ở trong trạng thái bùng n/ổ.

"Diệp... Diệp tiểu thư! Đây là thế nào? " Hứa Dịch thấy một màn như vậy, thật là như gặp á/c mộng, Diệp Oản Oản hơn nửa đêm không việc gì lại đi trêu chọc Slutte làm gì? Đây không phải là muốn ch*t sao?

Tầm mắt của Tư Dạ Hàn cũng hướng Diệp Oản Oản nhìn tới.

Diệp Oản Oản nhất thời có vẻ mặt ủy khuất chạy bạch bạch bạch hướng phía Tư Dạ Hàn nhào qua tố cáo, "Đại Bạch hung dữ với em ô ô ô ô..."

Hứa Dịch: Đại Bạch là cái q/uỷ gì vậy?

"... " Tư Dạ Hàn nghe vậy, trầm mặc mấy giây: "Em đang làm gì?"

"Em... Em chỉ muốn đem quà vặt cho Đại Bạch ăn! Đại Bạch đáng yêu như thế, em muốn cùng nó chơi đùa... " Diệp Oản Oản nhìn qua Đại Bạch hổ vẫn ở chỗ cũ thấp gào thét hung mình, nhất thời lại càng ủy khuất.

Trong lòng của của Hứa Dịch cơ hồ là hỏng mất, đáng yêu là cái q/uỷ gì vậy?!

Tư Dạ Hàn nhéo mi tâm một cái "Cách nó xa một chút."

Diệp Oản Oản nhìn Đại Bạch hổ lông xù đầu một chút, lại nhìn đệm thịt lớn của Đại Bạch hổ lông xù, thật là thèm thuồng không nói nên lời, "Thực sự không thể cùng nó chơi đùa sao? Em muốn sờ đầu một cái... Nếu không thì móng vuốt cũng được, mấy thứ đó đều không thể được sao?"

Hứa Dịch: Diệp tiểu thư lại còn muốn sờ Bạch Hổ! Sờ đầu của nó, sờ móng của nó!

Hắn đối với nữ nhân trước mắt đã hoàn toàn hết ý kiến...

Thật sự là người không biết không sợ a!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Omega không được yêu thích

Chương 27
Hai giờ sáng. Tiếng "tít" nhẹ của khóa vân tay vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch đến rợn người trong căn biệt thự. Tôi vẫn chưa ngủ, nằm nghiêng trên giường, đăm đăm nhìn vào ánh đèn ngủ vàng vọt đặt nơi đầu tủ. Cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hương hỗn tạp giữa rượu, thuốc lá và hoa dành dành xộc vào mũi, nồng nặc và rẻ tiền như loại tinh dầu kém chất lượng. Đó là mùi tin tức tố của một Omega nào đó, ngọt đến phát ngấy, khiến tôi buồn nôn. "Vẫn chưa chết à?" Nghiêm Thiệu tùy tiện ném chiếc áo khoác xuống sàn, cà vạt nới lỏng xộc xệch. Hắn chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng vào phòng tắm. Tôi ngồi dậy. Với tư cách là một "công cụ liên hôn hoàn hảo" được nhà họ Thẩm dày công nuôi dưỡng suốt mười năm qua, lúc này tôi nên làm gì đây? Tôi thuần thục tung chăn, chân trần dẫm lên thảm, nhặt áo khoác của hắn lên treo gọn gàng. Sau đó xuống lầu pha một ly nước mật ong ấm, mang lên đặt ở đầu giường. Mọi động tác đều trôi chảy như nước chảy mây trôi, không một chút cảm xúc dư thừa. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, xen lẫn tiếng nghêu ngao hát lạc tông của Nghiêm Thiệu. Tâm trạng hắn có vẻ khá tốt. Xem ra đêm nay "bé người tình" mùi hoa dành dành kia đã hầu hạ hắn rất thỏa mãn. Tôi nhìn mình trong gương. Làn da trắng sứ, cổ cao thanh tú. Một Omega cấp S, vật báu cực phẩm mà giới thượng lưu thành phố A đều phải công nhận. Vì gương mặt này, vì cái mác cấp S này, đôi vợ chồng mang danh cha mẹ nhà họ Thẩm đã đưa tôi về từ cô nhi viện, không tiếc tiền đổ vào đầu tư. Lễ nghi, nghệ thuật, thậm chí là cả "giường chiếu thuật", không thứ gì là không học. Kết quả thì sao? Bán cho nhà họ Nghiêm để đổi lấy khoản đầu tư ba trăm triệu, cùng một gã chồng phế vật coi tôi như máy đẻ.
2.92 K
2 Ôm trăng Chương 19
4 50 tệ gọi ba Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm