Xác Đứng

Chương 14.

28/05/2025 11:37

Mẹ tôi gi/ật mạnh tôi lại, lòng bàn tay đ/è ch/ặt lên mắt tôi.

Thị giác bị tước đoạt, mọi âm thanh quanh tôi bỗng vang lên rõ mồn một.

Tôi nghe tiếng sét đ/á/nh đổ cây, tiếng cười the thé của đám phụ nữ, và tiếng thét đ/au đớn, tuyệt vọng của bố.

Bên tai, mẹ cứ thì thầm lặp đi lặp lại:

"Không sao đâu… không sao đâu…"

Bàn tay mẹ vẫn giữ ch/ặt, che mắt tôi rất lâu.

Lâu đến mức, dù tim đ/ập thình thịch vì sợ hãi, tôi vẫn dần thấy buồn ngủ.

Trong khoảnh khắc mơ màng, khi sắp chìm vào giấc ngủ, tôi nghe thấy tiếng cười đùa của lũ nữ q/uỷ vọng tới cùng một câu nói rợn người:

"Ngươi đừng quên."

Trời rạng sáng, cánh cửa nhà kho tự động mở toang. X/á/c cha nằm sõng soài giữa sân.

Dưới thân ông là một vũng m/áu đỏ sẫm còn chưa đông lại.

Đôi mắt trợn ngược, khóe miệng gi/ật thành nụ cười quái dị. Bụng bị rạ/ch toang hoác, n/ội tạ/ng nguyên vẹn nhưng trái tim đã biến mất.

Khi đạo sĩ đến, cảnh tượng khiến ai nấy lặng người: giữa sân là x/á/c cha, trước cổng là tám cỗ qu/an t/ài xếp ngay ngắn, vẫn còn bám đầy bùn đất.

Đúng lúc chiếc loa phát thanh trong làng vang lên, giọng nói rè rè nhưng từng chữ đ/ập vào tim tôi:

"Xin bà con lưu ý, đêm qua không hiểu sao núi lũ quét. Nhà nào có m/ộ tổ trên núi phải lên kiểm tra ngay, xem m/ộ tổ có bị hư hại hay cuốn trôi không."

Tám cỗ qu/an t/ài—con số trùng khớp với lượng nữ thi cha đã b/án.

Anh trai trong nhà thấy đạo sĩ liền loạng choạng chạy ra. Mùi hôi tanh xộc lên khiến anh lập tức quỳ rạp dưới chân đạo sĩ, giọng r/un r/ẩy van vỉ:

"Làm ơn… xin c/ứu mạng tôi… c/ứu tôi với…"

Nhưng đạo sĩ không đoái hoài, chỉ đ/á anh ra một bên, sau đó nghiêm trang quỳ ba lạy trước dãy qu/an t/ài.

Khuôn mặt ông ta tái mét như gặp phải q/uỷ thật, vội vàng thu dọn hành lý rời đi, miệng lẩm bẩm:

"Hồng quán trấm môn… đại nạn… là đại nạn rồi…"

Anh tôi ngã khuỵu xuống đất, vô tình đ/ập đầu vào x/á/c cha.

Anh quay mặt sang, trông thấy hình hài cha lúc ch*t liền hét lên thất thanh, rồi bất ngờ lao đến túm lấy ống quần mẹ, r/un r/ẩy chỉ vào tôi:

"Mẹ ơi c/ứu con! Ghi bát tự của con lên người nó rồi quẳng xuống sông Hoàng Hà! Quẳng xuống sông chuộc tội!"

"Chuộc tội xong, con m/a kia sẽ không đeo bám con nữa!"

"Mẹ ơi c/ứu con! Mẹ chỉ có mỗi thằng con trai này thôi, về già còn trông cậy vào con mà!"

"Con không muốn ch*t!!"

Ánh mắt đi/ên cuồ/ng, mắt đỏ ngầu của anh phóng về phía tôi. Nhưng mẹ vẫn đứng im như tượng, mãi sau mới thốt lên:

"Về già? Để tên sát nhân như mày nuôi tao ư?"

"Vì sao nữ q/uỷ ấy tìm mày, trong lòng mày không rõ sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đom Đóm Mây

Chương 6
Tại yến tiệc ngắm hoa, thế tử Vĩnh Định Hầu nhặt được chiếc trâm cài của đích nữ Thừa tướng đánh rơi. Trưởng công chúa hứng khởi muốn làm mai cho hai người họ. Ta lặng lẽ tiến lại gần xem náo nhiệt, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng chữ: 【Đến rồi, đến rồi! Hiện trường định tình của tiểu thư và thế tử đây rồi!】 【Hừ hừ, thực ra tiểu thư là người trọng sinh trở về, đối mặt với lời làm mai của Trưởng công chúa, nàng kiên quyết khước từ. Đời này, nàng quyết không làm tấm khiên chắn cho chân ái của thế tử nữa.】 【Thế tử thấy tiểu thư từ chối, liền nói dối rằng chân ái của mình là Hoa Vân Huỳnh, rồi rước nàng ta vào phủ.】 【Đúng vậy, đúng vậy, kết quả không ngờ lại rước về một con cọp cái, ngày ngày bị Hoa Vân Huỳnh bạo hành, gã tra nam này không chịu nổi, bắt đầu con đường truy thê hỏa táng tràng. Kết quả tiểu thư sự nghiệp thành công rực rỡ, căn bản không cần đàn ông, vả mặt gã tra nam đau điếng, xem mà hả dạ vô cùng!】 Ta hít một hơi khí lạnh, sao chuyện này lại liên quan đến ta? Liền lắc đầu thở dài: "Thẩm tiểu thư vốn ngưỡng mộ bậc anh hào như Quán Quân Hầu, thế tử Vĩnh Định Hầu... chậc chậc, vẫn còn kém xa." "Tương Vương hữu mộng, Thần Nữ vô tâm, thật đáng tiếc thay."
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
1
Cẩm Đường Chương 5
Thu Lê Chương 6