Nhưng tôi lại luôn cảm thấy không an toàn.
Thế nên ngày nào tôi cũng k.h.ủ.n.g b.ố tin nhắn.
"Anh đang ở đâu?"
"Có nhớ em không?"
"Khi nào thì anh về nhà?"
"Em nhớ anh lắm Chu Thời An, cứ nghĩ đến việc qua mười giờ mới được gặp anh là người ta lại thấy buồn."
Anh vì miễn cưỡng chấp nhận giao dịch tiền bạc giữa chúng tôi.
Nên dẫu trả lời rất qua loa, nhưng cũng coi như là câu nào cũng có hồi âm.
"Ở cửa hàng tiện lợi."
"Nhớ rồi."
"Mười giờ."
"Mở cửa."
Nhưng bây giờ, tôi chắc chắn không thể tiếp tục không hiểu chuyện như thế nữa.
Tôi thấu tình đạt lý nói: "Vì em biết anh đang bận mà, sau này em có nhắn tin, anh cũng không cần phải trả lời ngay lập tức đâu, anh cố lên nhé, chăm chỉ ki/ếm tiền vào."
Chu Thời An không muốn n/ợ tôi bất cứ thứ gì, nên mỗi tháng anh đều chuyển tiền vào tài khoản của tôi.
Hai tháng trước số n/ợ chỉ còn lại một nghìn tệ thôi.
Nhưng nghĩ lại thì hai tháng nay kinh tế anh eo hẹp, nên mới tiếp tục phải nhẫn nhịn hiến thân cho tôi.
"Đợi một nghìn tệ đó được chuyển tới, anh sẽ không còn n/ợ nần gì em nữa."
"Đến lúc đó, chúng ta có thể chia..."
Nhưng lời tôi còn chưa dứt đã bị nụ hôn của Chu Thời An hung hăng chặn lại.
"Sao anh..."
Hiếm khi thấy anh bộc lộ ra vài phần hung hãn như vậy.
"Đây chẳng phải là điều em thích sao?"
"Hànhz hạz anh?"
"Vui lắm hả?"
Tôi thấy thật tủi thân.
Tôi chỉ muốn tỏ ra ngoan ngoãn hiểu chuyện một chút, để sau này khi sự thật phơi bày, tôi sẽ không đến mức quá khó coi.
Vốn định cố gắng kìm nén sự chua xót trong lòng, nhưng nước mắt vẫn không chịu thua kém mà trào ra.
Động tác của Chu Thời An chợt khựng lại, anh hoang mang luống cuống nhìn tôi.
Tôi không kiềm chế được cơn gi/ận, khẽ giáng cho anh một cái t/át!
Rồi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nghiến răng nói: "Em gh/ét anh c.h.ế.t đi được!"
Tôi đẩy Chu Thời An ra, vuốt lại chiếc áo đang xộc xệch.
Đóng sầm cửa phòng ngủ lại.
Bình luận lại bắt đầu m/ắng tôi làm mình làm mẩy.
[Không phải chứ bà nội, bà có biết cãi nhau không vậy, tự nhiên làm nũng cái gì thế?]
[Như vậy cũng tốt, dù sao cũng chẳng còn mấy ngày nữa là sự thật được phơi bày rồi, bớt tiếp xúc cơ thể đi một chút cũng tốt.]
[Đúng thế đúng thế, nam chính sau này tiếp quản công ty, yêu đương với nữ chính, còn vì trải nghiệm phải b/án thân cho nữ phụ mà cực kỳ tự ti, không dám chạm vào nữ chính, chỉ vì cảm thấy bản thân mình đã dơ bẩn rồi.]
4.
Tôi buông lời hung hăng như thế.
Chu Thời An đã không đi theo vào nữa.
Dưới bụng truyền đến một dòng nước ấm.
Tôi x/ấu hổ c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
Đúng là kém cỏi.
Tôi dường như chưa bao giờ có sức đề kháng với Chu Thời An.
Cho dù vừa nãy anh quá đáng như vậy, tôi vẫn không kìm được mà động tình.
Lần đầu tiên gặp anh, anh mặc áo sơ mi trắng, quần bò xanh, khuỷu tay ôm một chồng sách.
Tôi cảm thấy thời gian như ngưng đọng lại.
Anh cười dịu dàng và trong trẻo đến thế, hoàn toàn b.ắ.n trúng vào trái tim tôi.
Tối hôm đó, tôi đã có một giấc mơ không thể tưởng tượng nổi.
Tôi ôm gối khóc trong bất lực.
Nếu Chu Thời An mới thật sự là con cái nhà họ Cố, tôi biết đi đâu về đâu?
Mặc dù chỉ cần tôi không quậy phá, bố mẹ cũng sẽ không bỏ rơi tôi.
Nhưng sau này tôi phải diễn trò ngụy cốt khoa với Chu Thời An sao?
Thật không thực tế chút nào.
Mãi đến khi vào nhà vệ sinh, tôi mới nhận ra có điều không đúng.
Kỳ sinh lý đến rồi.
Băng vệ sinh trong nhà đã dùng hết.
Tôi sửa soạn qua loa một chút, chuẩn bị ra ngoài m/ua.
Chu Thời An đang ngồi trên sô pha, nghiêng đầu liếc nhìn tôi.
Tôi không thèm để ý đến anh.
Lúc ngón tay tôi vừa đặt lên tay nắm cửa, phía sau chợt truyền đến tiếng bước chân vội vã.
Chu Thời An nhấc bổng tôi lên bằng tư thế bế công chúa.
Tôi gi/ật mình hoảng hốt, vội vòng tay ôm c.h.ặ.t cổ anh.
"Chu Thời An..."
"Ừ, anh đây."
Anh bế tôi đặt lên sô pha: "Để anh đi m/ua là được rồi."
"M/ua gì cơ?"
"Băng vệ sinh."
Giọng anh trong trẻo, dường như đã coi đó là chuyện quen thuộc.
"Còn gi/ận không?"
Tôi đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c anh một cái: "Tại anh hết!"
Chu Thời An nhếch môi: "Ừ, đều là lỗi của anh."
Bình luận bắt đầu cãi nhau ỏm tỏi:
[Sao tôi lại hơi lọt hố cặp này rồi thế!]
[Nuông chiều thế này là sao?]
[Lầu trên đừng chỉ nhìn thấy vỏ bọc giả tạo được không? Nam chính rõ ràng là đang xoa dịu cô nữ phụ đỏng đảnh, nếu không lát nữa cô ta lại quậy tung trời, chẳng để ai được yên thân đâu.]
[Đừng quên nhé, đến kỳ dâu tháng trước, nữ phụ tính khí thất thường, còn lấy cả cốc pha lê ném nam chính đấy.]
[Đúng rồi, chính là vì thấy nam chính và nữ chính đi cùng nhau nên mới tức gi/ận vậy, dù sao thì sự uy h.i.ế.p của cặp đôi chính quá lớn mà.]
Bị bình luận nhắc nhở, sắc mặt tôi trắng bệch.
Tháng trước.
Chỉ vì nhìn thấy anh cười rất vui vẻ với một cô gái.
Về nhà tôi đã ki/ếm chuyện cãi cọ, vô lý chất vấn anh.
"Có phải anh chỉ thích những cô gái dịu dàng rộng lượng như vậy không?"
"Hừ, em biết ngay mà, anh vốn đâu có thích em! Anh chỉ mong sớm ngày chia tay em thôi."
"Hôm nay anh về muộn như thế là để được ở bên cạnh cô ta thêm một chút có đúng không?"