Kẻ Hai Mặt

Chương 18

11/07/2026 20:57

Lúc hắn tỉnh lại thì trời đã khuya khoắt. Giây phút mở mắt ra, hắn đưa mắt nhìn quanh quất tứ phía, chỉ đến khi bắt gặp bóng dáng tôi, hắn mới cứ thế nhìn tôi trân trân không chớp mắt.

Tôi chột dạ ho khan một tiếng che giấu bối rối: "Có khát không, muốn uống nước không?"

"Khát, anh qua đây."

Tôi cất bước tiến lại gần, định bụng lấy cốc nước cho hắn uống, ngờ đâu vừa mới nhích lại gần, hắn đã chồm lên túm lấy tôi mà hôn tới tấp.

Nghĩ đến việc hắn bị g/ãy xươ/ng sườn, tôi nín thở chịu trận, chẳng dám động đậy phản kháng dù chỉ một chút.

Hôn nhau một chốc, hắn luyến tiếc buông tôi ra, chép miệng: "Ngọt quá."

Vừa nói dứt câu, hắn lại định sáp tới hôn tiếp.

"Đủ rồi đấy, có thôi đi không hả."

"Đã lâu lắm rồi không được hôn mà."

"Anh trai cậu đang ở nước ngoài, chắc phải ngày mai mới bay về kịp. Anh ấy bảo sức khỏe bố cậu không được tốt, nên dặn đừng thông báo cho ông ấy vội."

"Anh bảo anh ấy đừng đến b/ệnh viện."

"Sao thế?"

Hắn ngượng ngùng đỏ bừng cả mặt: "Anh đừng gặp anh ấy."

"Ái chà, vẫn còn tiếc nuối không nỡ để tôi động chạm vấy bẩn anh ấy cơ đấy."

"Là em sợ anh ấy giành mất anh từ tay em. Sau này chúng ta cũng ít về nhà thôi, tránh mặt nhau được thì cứ tránh mặt."

Tôi buồn cười lườm hắn một cái: "Sao tôi phải theo cậu về nhà chứ."

Hắn cuống quýt định vùng ngồi dậy, tôi vội vã đ/è vai hắn xuống: "Đừng có cựa quậy lung tung, cậu g/ãy hai cái xươ/ng sườn lận đó."

Hắn gạt tay ra đan mười ngón tay giữ ch/ặt lấy tay tôi: "Anh đã hứa cho em cơ hội làm lại từ đầu rồi, không được nuốt lời đâu."

"Sau này còn dám mang tôi ra làm trò đùa nữa không."

"Em không dám nữa."

"Sẽ ngoan ngoãn nghe lời chứ?"

"Vâng, em sẽ là chú cún con trung thành của riêng anh thôi."

"Được rồi, nể tình cậu vì tôi mà suýt mất cả mạng, tôi đồng ý cùng cậu làm lại từ đầu. Nhưng mà còn có lần sau thì dẫu cậu có ch*t phơi thây trước mặt tôi, cũng đừng hòng tôi ban cho cậu một cái liếc mắt."

"Em làm gì dám có lần sau nữa chứ. Dục Dã, chúng ta hãy sống thật hạnh phúc bên nhau cả đời nhé."

"Ngủ đi."

Hắn đã kiệt sức, ngoan ngoãn nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
2 Shipper Kinh Dị Chương 8
6 10 năm vây hãm Chương 10
8 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ai đang ngồi trên ghế sô pha

Chương 12
Trước khi đi du học, vì lo cho sự an toàn của tôi, bố đã lắp camera ở mọi căn phòng trong nhà. Hai tuần đầu mọi thứ vẫn bình thường, thỉnh thoảng bố nhắn tin nhắc tôi đóng cửa sổ, đừng thức khuya. Tuần thứ ba, nửa đêm tôi dậy uống nước thì điện thoại hiện lên một tin nhắn WeChat của bố: "Người ngồi trên ghế sofa phòng khách lúc nãy là ai thế?" Tôi bảo không có ai cả, bố liền gửi sang một tấm ảnh chụp màn hình từ camera giám sát. Trên ghế sofa quả nhiên có một người đang ngồi, quay lưng về phía ống kính, mặc bộ đồ ngủ của tôi. Tôi rùng mình chạy ra phòng khách, nhưng chẳng có ai cả. Tôi yêu cầu bố gửi video xem lại, trong hình ảnh, sau khi tôi đi vào bếp, người đó đứng dậy khỏi ghế sofa rồi đi theo sau tôi vào bếp. Thế nhưng từ đầu đến cuối, trong bếp chỉ có một mình tôi. Đêm đó tôi định đi khách sạn ở, bố bảo đừng hoảng, bố đã điều chỉnh góc camera từ xa để soi rõ mọi góc chết. Hôm sau bố gọi điện cho tôi, giọng nói có vẻ không ổn: "Hôm nay con dậy lúc mấy giờ?" "Tám giờ ạ." "Không đúng," bố ngập ngừng rất lâu, "Con đã ra khỏi phòng ngủ một lần vào lúc bảy giờ rồi."
Kinh dị
Kinh dị
2