Lúc hắn tỉnh lại thì trời đã khuya khoắt. Giây phút mở mắt ra, hắn đưa mắt nhìn quanh quất tứ phía, chỉ đến khi bắt gặp bóng dáng tôi, hắn mới cứ thế nhìn tôi trân trân không chớp mắt.
Tôi chột dạ ho khan một tiếng che giấu bối rối: "Có khát không, muốn uống nước không?"
"Khát, anh qua đây."
Tôi cất bước tiến lại gần, định bụng lấy cốc nước cho hắn uống, ngờ đâu vừa mới nhích lại gần, hắn đã chồm lên túm lấy tôi mà hôn tới tấp.
Nghĩ đến việc hắn bị g/ãy xươ/ng sườn, tôi nín thở chịu trận, chẳng dám động đậy phản kháng dù chỉ một chút.
Hôn nhau một chốc, hắn luyến tiếc buông tôi ra, chép miệng: "Ngọt quá."
Vừa nói dứt câu, hắn lại định sáp tới hôn tiếp.
"Đủ rồi đấy, có thôi đi không hả."
"Đã lâu lắm rồi không được hôn mà."
"Anh trai cậu đang ở nước ngoài, chắc phải ngày mai mới bay về kịp. Anh ấy bảo sức khỏe bố cậu không được tốt, nên dặn đừng thông báo cho ông ấy vội."
"Anh bảo anh ấy đừng đến b/ệnh viện."
"Sao thế?"
Hắn ngượng ngùng đỏ bừng cả mặt: "Anh đừng gặp anh ấy."
"Ái chà, vẫn còn tiếc nuối không nỡ để tôi động chạm vấy bẩn anh ấy cơ đấy."
"Là em sợ anh ấy giành mất anh từ tay em. Sau này chúng ta cũng ít về nhà thôi, tránh mặt nhau được thì cứ tránh mặt."
Tôi buồn cười lườm hắn một cái: "Sao tôi phải theo cậu về nhà chứ."
Hắn cuống quýt định vùng ngồi dậy, tôi vội vã đ/è vai hắn xuống: "Đừng có cựa quậy lung tung, cậu g/ãy hai cái xươ/ng sườn lận đó."
Hắn gạt tay ra đan mười ngón tay giữ ch/ặt lấy tay tôi: "Anh đã hứa cho em cơ hội làm lại từ đầu rồi, không được nuốt lời đâu."
"Sau này còn dám mang tôi ra làm trò đùa nữa không."
"Em không dám nữa."
"Sẽ ngoan ngoãn nghe lời chứ?"
"Vâng, em sẽ là chú cún con trung thành của riêng anh thôi."
"Được rồi, nể tình cậu vì tôi mà suýt mất cả mạng, tôi đồng ý cùng cậu làm lại từ đầu. Nhưng mà còn có lần sau thì dẫu cậu có ch*t phơi thây trước mặt tôi, cũng đừng hòng tôi ban cho cậu một cái liếc mắt."
"Em làm gì dám có lần sau nữa chứ. Dục Dã, chúng ta hãy sống thật hạnh phúc bên nhau cả đời nhé."
"Ngủ đi."
Hắn đã kiệt sức, ngoan ngoãn nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.