KHÚC DẠO ĐẦU MÙA ĐÔNG

Chương 9

16/09/2026 17:45

Cuối tuần, để kịp đưa một người đàn ông về nhà ra mắt bà ngoại trước cuối năm, tôi đã hẹn một buổi xem mắt.

Theo địa chỉ đối phương gửi, tôi đến nhà hàng từ sớm.

Một lát sau, một bóng người ngồi xuống đối diện.

"Chào cô, có phải là Khương Trĩ không?"

Tôi ngước mắt lên.

Đối phương đeo một cặp kính cận, mặc vest đen, vẻ ngoài nho nhã.

Tôi mỉm cười: "Chào anh, anh Đoàn."

Đoàn Kỳ Văn áy náy cười với tôi: "Xin lỗi vì đến muộn một chút."

"Tôi thấy trên thông tin xem mắt, cô đang làm việc tại Hoa Thụy phải không?"

Tôi gật đầu: "Nhưng tôi sắp..."

Lời chưa dứt, Đoàn Kỳ Văn đột nhiên hào hứng lên tiếng: "Công ty các cô trước đây từng có lần hợp tác với bên tôi."

"Đặc biệt là vị tổng giám đốc Tưởng Tiêu của các cô, quả thực là nhân vật huyền thoại trong giới tài chính, tôi đã ngưỡng m/ộ anh ấy từ lâu rồi."

Tôi hơi ngượng ngùng uống một ngụm nước.

Đúng lúc này, ánh mắt Đoàn Kỳ Văn hướng về phía cửa nhà hàng bỗng sáng lên.

"Cô đợi tôi một chút nhé."

Nói rồi, anh ta đứng dậy đi thẳng về phía cửa.

Tôi nhìn theo hướng ánh mắt của anh ta.

Cả người tôi cứng đờ.

Tưởng Tiêu và mấy người bạn của anh đang đứng ở đó.

Đoàn Kỳ Văn bước nhanh tới, thái độ vồn vã và cung kính: "Tưởng tổng, đã lâu không gặp, tôi là Đoàn Kỳ Văn của công ty Thái Sâm, không ngờ hôm nay lại gặp được anh ở đây."

Thấy Tưởng Tiêu không phản ứng, anh ta vội vàng bổ sung.

"Lần trước ở triển lãm của Lai Áo, chúng ta từng gặp nhau..."

Tưởng Tiêu lạnh nhạt gật đầu, khách sáo lên tiếng: "Quản lý Đoàn cũng đến đây ăn cơm sao?"

Đoàn Kỳ Văn gật đầu, ánh mắt theo bản năng liếc về phía tôi.

"Chẳng là gia đình giục quá, nên tranh thủ thời gian ra ngoài xem mắt ạ."

Tưởng Tiêu nhìn theo ánh mắt của anh ta.

Nhưng khi thấy bóng dáng tôi, anh chợt sững người.

"Anh nói, cô ấy là đối tượng xem mắt của anh sao?"

Đoàn Kỳ Văn hoàn toàn không nhận ra sóng ngầm, vui vẻ gật đầu, còn đùa cợt bắt chuyện.

"Cô Khương đây vừa hay cũng là nhân viên quý công ty, nếu hai chúng tôi thành đôi, tính ra tôi cũng coi như là người nhà của Hoa Thụy rồi."

Sắc mặt Tưởng Tiêu trầm xuống, không nhìn ra vui gi/ận.

Anh không đáp lời, cũng không bắt tay.

Chỉ là khi lướt qua người Đoàn Kỳ Văn, anh buông một câu.

"Xem ra anh Đoàn rất thích công ty tôi, nếu sau này có ý định nhảy việc, tôi có thể giúp anh báo trước với sếp của anh."

Ai mà không biết hiện nay Hoa Thụy và Thái Sâm là đối thủ cạnh tranh như nước với lửa.

Đoàn Kỳ Văn nghe xong, mặt c/ắt không còn giọt m/áu, vội vàng xua tay.

"Không cần, không cần đâu..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa phùn và những bông hoa lạnh lẽo

Chương 31
Ta vốn sinh ra đã hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục tiểu thư, một người cũng chẳng chịu kém cạnh ai. Để ép ta phải cúi đầu trước nàng ta, nàng ta đã gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm thương nhớ. Ta xoay người, dùng thủ đoạn ép vị huynh trưởng được nàng ta tôn sùng như thần linh cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, bất kể ở đâu cũng phải cung kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”. Chọc cho nàng ta tức đến phát điên. Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân mà ta tính kế có được ấy lại dịu dàng đón nhận ta. Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu bớt sự sắc bén, khắp nơi đều nhường nhịn Dung Lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh. Thế nhưng khi Dung Lục gặp chuyện chẳng lành, vị phu quân vốn luôn tin tưởng ta lại âm thầm điều tra ta đến tận gốc rễ. “Bản tính khó đổi. Khó đảm bảo nàng ta sẽ không lại nổi lên ý định hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Đến lúc ấy, ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta là kẻ độc ác ích kỷ, chưa từng thật sự tin tưởng ta. Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa với Dung gia thêm nửa phần. Vì thế, khi tin Dung Lục sắp xuất giá truyền tới, ta tìm đến phụ thân. “Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt. Nữ nhi nguyện ý gả sang đó.”
2
9 Qủy ăn xương Chương 12
11 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm