Về Quê Gả Cho Anh Nông Dân Thô Lỗ

Chương 20

16/06/2025 17:10

Lời vừa dứt, Đặng Quân cùng đám đàn ông phía sau đều đờ người. Một lát sau, Đặng Quân mới méo mặt lên tiếng: "Em vì tức anh mà tìm đại một gã đàn ông như thế này sao? Hứa Ương, xem ra trước đây anh đã quá nuông chiều em rồi!"

Những người trong đại viện cũng xì xào: "Ương Ương, như thế là quá đáng rồi đấy. Bọn anh biết em muốn lấy anh Đặng, nhưng cũng đừng tùy tiện tìm người ra kích động anh ấy chứ."

"Nếu em cứ giở trò, e là khó thu xếp ổn thỏa đấy."

Tôi suýt bật cười vì tức gi/ận. Ai giở trò đây? Không thèm đếm xỉa đến lũ đàn ông tự đại này, tôi thẳng thừng tuyên bố: "Ai rảnh đùa giỡn với các người? Tôi và Thạch Cửu đã đính hôn từ lâu, đám cưới tổ chức vào ngày mai. Nếu không tin, cứ đi hỏi dân làng. Nhìn vào tình nghĩa quen biết, các người muốn ở lại dự tiệc thì tôi hoan nghênh. Nhưng nếu còn nói nhảm, đừng trách tôi không khách khí!"

Dứt lời, tôi nắm tay Thạch Cửu kéo vào nhà. Ngoài cửa, mặt mũi Đặng Quân và đám người xám xịt hết cả.

Về sau, họ đi hỏi dân làng, biết được chúng tôi thực sự sẽ thành hôn vào ngày mai. Đặng Quân phát đi/ên lên. Anh ta lại tìm tôi, bảo tôi đừng ngỗ ngược, anh ta biết tôi không nỡ rời nhà họ Đặng, anh ta cũng nguyện lấy tôi, ngày mai đưa tôi về. Bảo tôi đừng vì nhất thời tức gi/ận mà đùa với hạnh phúc đời mình.

Tôi chẳng thèm để ý. May thay Thạch Cửu lo lắng cho tôi, suốt tối hôm ấy canh chừng bên ngoài. Tôi bảo anh đuổi người đi, anh lập tức xách cổ Đặng Quân ném ra ngoài.

Hôm sau, chúng tôi tổ chức hôn lễ tại thôn. Đặng Quân và đám người vẫn không chịu buông tha, định phá đám cưới. Họ vu cáo dân làng cưỡng ép phụ nữ lương thiện, muốn ép tôi đi theo.

Tôi gi/ận run người. Đúng lúc ấy, một chiếc xe hơi chạy vào làng. Một khuôn mặt quen thuộc bước xuống. Thì ra là ông Thạch cũng ở cùng đại viện. Ông là cấp trên của bố mẹ nuôi tôi, trước đây tôi từng tình cờ gặp một lần. Đặng Quân và đám người kia đương nhiên cũng nhận ra. Thấy vậy, họ im bặt. Tất cả đờ đẫn nhìn ông Thạch.

Thạch Cửu bước tới chào, cung kính gọi một tiếng "Ông nội".

Ngoại truyện

Lúc này tôi mới biết, Thạch Cửu chính là cháu nội của ông Thạch. Bố mẹ Thạch Cửu mất sớm, anh được ông nội tự tay nuôi lớn. Sau này, trải qua hơn mười năm trong quân ngũ, anh vẫn luôn ở bên cạnh ông. Hiện tại đã giải ngũ và đang chờ nhận công việc mới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi lỡ tay nhuộm hồng quốc bảo gấu trúc

Chương 11
Giới thiệu: Trong ngày đầu tiên đi làm tại cơ sở nghiên cứu gấu trúc, thực tập sinh Mễ Lạc đã giặt bộ đồng phục màu đỏ, không ngờ thuốc nhuộm bị phai ra khiến bảo vật quốc gia "Tích Tiếu" bị nhuộm thành màu hồng. Video phát trực tiếp sự việc này nhanh chóng lan truyền khắp mạng xã hội, khiến cư dân mạng bùng nổ, còn giám đốc vườn thú thì cầm dao lao đến hiện trường. Thế nhưng, thật bất ngờ khi chính chú gấu trúc lại đem lòng yêu thích màu hồng này, thậm chí còn tự "trang điểm" và tạo dáng, tạo nên một cơn sốt nổi tiếng khắp nơi. Mễ Lạc từ chỗ suýt bị sa thải đã lội ngược dòng trở thành nhân viên chăm sóc xuất sắc. Điều kinh ngạc hơn cả là cậu có thể nhìn thấy những dòng suy nghĩ của gấu trúc dưới dạng phụ đề, từ đó phơi bày âm mưu đáng sợ đằng sau việc kiểm soát bằng chip công nghệ cao. Một cuộc phiêu lưu kỳ ảo về bảo vật quốc gia, công nghệ và nhân tính, vừa đầy ắp tiếng cười lại vừa ấm áp cảm động.
0