Anh bừng tỉnh trước cả tôi, nhẹ nhàng đẩy tôi ra một chút.

"Không sao, anh lỡ trượt chân thôi."

"Hành Viễn, em về đi."

"Em không về đâu."

Tôi sải bước vội đến ven đường, nơi có một bà cụ đang b/án hoa, trong xô cắm vài bó hướng dương rực rỡ.

Những cánh hoa vàng óng ả bừng lên rực rỡ dưới ánh đèn đường.

Tôi m/ua một bó, ôm hoa đi ngược trở lại rồi dúi thẳng vào lòng Tô Vân Hề.

"Anh Vân Hề, tặng cho anh này."

"Anh thích hoa hướng dương nhất, đúng không?"

Anh cúi đầu nhìn bó hoa, ánh mắt thoáng lướt qua một tia hoảng hốt.

"Sao em biết anh thích..."

"Lần trước tới nhà anh em đã thấy," tôi đáp, "trên ban công nhà anh trồng mấy chậu hướng dương lận."

Ngón tay Tô Vân Hề khẽ vuốt ve những cánh hoa, cuối cùng anh cũng nở nụ cười.

Nụ cười ấy nhạt nhòa lắm, hệt như hơi sương hà lên mặt kính cửa sổ giữa mùa đông, tựa hồ có thể tan biến bất cứ lúc nào.

"Anh Vân Hề," tôi nhìn thẳng vào anh, "anh đừng gi/ận nữa được không? Chắc chắn là anh trai em có việc đột xuất nên mới chậm trễ, anh ấy không cố ý đâu."

"Anh không gi/ận."

"Thật không anh?"

"Thật mà." Anh ôm gọn bó hoa vào lòng, ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm, "Anh chỉ cảm thấy, mọi thứ thật vô nghĩa."

"Anh Vân Hề..."

"Hành Viễn, em biết không," anh đột nhiên cất lời, "ngày nhỏ, sau khi bố mẹ qu/a đ/ời, anh được gửi đến nhà cậu. Mợ không thích anh, mỗi bữa cơm đều bắt anh phải lủi thủi ăn một mình dưới bếp."

Tôi ngẩn người.

Đây là lần đầu tiên, anh chủ động kể cho tôi nghe về những chuyện trong quá khứ.

"Sau này lên đại học, anh dọn ra ngoài tự thuê trọ, anh thấy sống một mình cũng rất ổn." Anh rủ mắt nhìn bó hướng dương trong lòng, "Mãi cho đến khi gặp Tư Viễn, anh ấy nói rằng sẽ cho anh một mái ấm."

Anh khựng lại đôi chút, nụ cười trên môi xen lẫn muôn vàn đắng chát.

"Thực ra anh biết rõ, anh ấy vốn không thể cho anh được điều đó."

Tôi lặng thinh không đáp.

Bởi tôi biết, những lời anh nói đều là sự thật.

Cái thằng ngốc Diệp Tư Viễn kia, người ở trong trái tim từ trước đến nay. chưa bao giờ là anh cả.

Chương 5:

"Đi thôi em," Tô Vân Hề thu hồi ánh mắt, "anh mời em đi ăn."

"Dạ?"

"Em đã cất công chờ cùng anh lâu như vậy, anh cũng nên mời em một bữa chứ."

Anh ôm bó hướng dương chậm rãi bước về phía trước, bóng lưng đổ dài cô liêu dưới ánh đèn đường.

Tôi vội vã đuổi theo, sóng bước bên cạnh anh.

"Anh Vân Hề,"

"Sao em?"

"Từ nay về sau, em sẽ không bao giờ để anh phải chờ đợi nữa."

Bước chân anh chợt khựng lại, anh nghiêng đầu sang nhìn tôi.

Tôi mỉm cười, vờ như đang buông lời bâng quơ.

"Ý em là, em khác với anh trai em, em là người cực kỳ đúng giờ đấy nhé."

Tô Vân Hề nhìn tôi chằm chằm mất vài giây, đáy mắt thoáng xẹt qua một tia cảm xúc khó gọi tên.

Trái tim tôi khẽ thót lên một nhịp, nhưng ngoài mặt vẫn vờ như không có chuyện gì.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

An Lan Năm Tháng

Chương 18
Ta và Cố Trường Ninh là cặp phu thê nổi tiếng nhất kinh thành vì... ghét nhau như nước với lửa. Chỉ vì năm đó, hắn cho rằng ta lấy viên thuốc cứu mạng của hắn để cứu bạch nguyệt quang. Mà ta... lại đưa cho hắn một viên thuốc giả. Sau khi thành thân, hắn ngày ngày lưu luyến chốn thanh lâu kỹ quán, còn ta thì thẳng tay giết sạch những hồng nhan tri kỷ của hắn. Ta hành xử ngang ngược, không biết phép tắc, hắn liền công tư phân minh, dâng tấu buộc tội ta trước triều đình. Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày hắn chết. Ta vui vẻ hẹn các tỷ muội đánh mạt chược, nào ngờ thua sạch cả một buổi chiều. "Không chơi nữa! Các người ai cũng giỏi quá!" "Chẳng bù cho Cố Trường Ninh, từ nhỏ đến lớn lần nào chơi cũng thua ta." Các vị phu nhân nhìn nhau đầy khó hiểu. "Công chúa đùa rồi. Kinh thành này ai mà chẳng biết tài đánh bài của phò mã đứng đầu thiên hạ?" Ta sững người. Quân bài trên tay bỗng rơi lả tả xuống đất. Đến khi mở mắt lần nữa... Ta đã quay về một tháng trước khi thành thân với Cố Trường Ninh. Thị nữ hùng hổ hỏi: "Điện hạ, hôm nay chúng ta định dạy dỗ con hồ ly tinh kia thế nào?" Ta mỉm cười, khẽ lắc đầu. "Không cần nữa." "Đưa thuốc cho cô ta đi." "Đưa viên thuốc thật."
4.68 K
4 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
5 Phúc lợi công ty Chương 18.
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm
8 Núi con gái Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm