13

"Một ngày không gặp đi/ên cuồ/ng nhớ nhung."

Đã lâu lắm rồi, ta không nhìn thấy hắn.

Ta đứng bên cạnh công chúa, ngắm nhìn bóng dáng trong gương của nàng trong bộ phượng bào đỏ thắm, tóc cài mũ phượng, môi đỏ, răng trắng, lông mày tựa tranh vẽ. Công chúa cười một nụ cười mê đắm, tựa như muôn hoa cùng nở.

Ta đưa cho nàng chiếc quạt thêu họa tiết uyên ương hí thủy. Công chúa mỉm cười e thẹn, vừa lúc m/a m/a ngoài cửa bước vào đỡ nàng ra khỏi tẩm điện.

Lễ thành hôn được tổ chức tại Thịnh Dương Điện, khách khứa đông đúc, tiếng cười nói rộn rã.

Ta mặc bộ lễ phục đỏ rực, cúi đầu đi theo công chúa và phò mã bước vào điện.

Giữa khung cảnh lộng lẫy ấy, một bóng áo xanh đen đặc biệt nổi bật.

Hắn đứng không xa hoàng thượng, nét mặt như gió xuân, ánh mắt hướng về phía công chúa và phò mã, ánh lên chút dịu dàng.

Ta chọn một vị trí tốt để quan sát lễ thành hôn khiến ai nấy đều gh/en tị, đồng thời cũng tiện để quan sát hắn thêm chút nữa.

"Giờ lành đã đến…"

Giọng nói nghiêm nghị của thái giám thường ngày hôm nay cũng nhuốm màu vui vẻ.

Ta nhìn công chúa và vị phò mã tuấn tú, rồi lại lén liếc sang gương mặt nghiêng của hắn.

Hắn cũng đang nhìn ta, ánh mắt chạm nhau, trong lòng ta như có một tiếng "thịch," tựa như cơn tuyết lạnh mùa đông vừa rơi xuống, ngay sau đó được một tách trà ấm làm tan chảy.

Đêm ấy, ánh trăng dịu dàng chiếu khắp nơi.

Phò mã nhanh chóng cho các cung nữ lui ra.

Vừa bước ra khỏi điện, ta đã thấy hắn đứng đó, vươn tay về phía ta.

Ta nhanh chóng hiểu ý, cùng hắn chạy trong màn đêm.

Hắn dẫn ta đến một khu vườn hoa ẩn mình dưới chân ngọn giả sơn.

"A Diểu..."

Ánh mắt hắn ngập tràn tình ý, ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã ôm ch/ặt lấy ta.

Ta không biết phải đáp lại thế nào. Theo logic trong thoại bản, tiếp theo chắc là...

Nhưng không đúng, ta với hắn giống như một đôi tình nhân lén lút gặp nhau. Mà không, hắn chưa từng nói thích ta, đâu tính là tình nhân được.

"Sao ngươi lại xuất hiện trong điện?"

Hắn buông ta ra, nắm tay ta ngồi xuống bãi cỏ mát lạnh.

Ta nghiêng đầu nhìn hắn, nơi gò má có một nốt ruồi nhỏ, dưới ánh trăng càng thêm nổi bật.

"Ta là quốc sư, A Diểu, nàng không chịu tìm hiểu gì về ta, giờ mới hỏi."

Con hồ ly này quả thật biết cách làm người ta cảm thấy áy náy.

"Ta có mà, ta biết quốc sư là tên Tư Nghiêu."

"Lỗi tại ta, trước đó quá vội nên chưa nói rõ cho nàng."

Hắn khẽ vuốt má ta, cười dịu dàng. "Để chuộc lỗi với nàng."

"Vậy ngươi biến lại thành hồ ly được không?"

Ta nhìn hắn đầy mong chờ.

"Được."

Ta liền nhào đến, đ/è hắn xuống bãi cỏ, kéo đôi tai trắng của hắn.

Đôi mắt xanh nhạt của hắn thoáng sững lại, rồi nheo lại đầy dễ chịu, mềm mại cọ lên mặt ta.

Quả nhiên, hình dạng hồ ly vẫn dễ thương nhất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối tuần đi hát karaoke, phụ huynh nổi cơn thịnh nộ

Chương 6
Cuối tuần, tôi đang ở quán karaoke thì nhận được điện thoại từ ông nội của Tiểu Đào. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã xối xả chất vấn: "Cô làm giáo viên chủ nhiệm mà không chịu trách nhiệm gì cả à? Đứa nhỏ ăn thanh phô mai trường phát mà nôn mửa, tiêu chảy suốt. Chẳng phải nói là mua từ thương hiệu lớn sao?" Tim tôi thắt lại, vội vàng bảo ông gửi ảnh qua. Mở ra xem, tôi tức đến bật cười. Loại trường phát là Milkana, còn trong ảnh là Milkana (hàng nhái). Tôi kiên nhẫn giải thích vài câu. Thế mà đến 2 giờ sáng, lại nhận được một bài văn dài dằng dặc từ ông ta: "Nếu trường không phát thanh phô mai, con tôi về nhà có đòi mua không? Nếu trường không làm gương, phụ huynh chúng tôi đã chẳng mua. Nguồn cơn chẳng phải ở trường các cô sao? Cô Kim, cô làm giáo viên chủ nhiệm thì khó mà chối bỏ trách nhiệm." "Lúc nãy tôi gọi điện, bên cô tiếng nhạc xập xình, cô đang ở nơi giải trí đúng không?" "Tôi mạn phép hỏi một câu, là giáo viên nhân dân mà lui tới những nơi đó, liệu có phù hợp không? Đứa nhỏ còn đang ở bệnh viện, còn cô thì đắm chìm trong hưởng lạc, có xứng với danh hiệu người làm vườn không?" Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cô tự suy nghĩ kỹ đi, ngày mai cho tôi một lời giải thích hợp lý, đừng làm tôi thất vọng." Tôi hoàn toàn sững sờ. Đã vậy thì phần quà vặt chiều mai của cả lớp hủy bỏ luôn đi. Thông báo vừa gửi đi, các phụ huynh khác lập tức nổi giận.
Báo thù
Hiện đại
2