(Bản Dịch) Chinh Chiến Tại Tuyến Online

Chương 197: Tiên nhân đã đến (1)

03/02/2025 16:28

Chương 197: Tiên nhân đã đến (1)

Sau khi tự lẩm bẩm một lát, gã râu dê lấy con d/ao găm ba cạnh từ trong túi áo ra rồi chậm rãi đến gần Tần Vũ.

Ngay tại lúc d/ao găm sắp đ/âm trúng cổ Tần Vũ thì một bóng dáng chợt xuất hiện bên cạnh anh ta.

"Meo!"

Tiếng kêu vang vọng trong b/ệnh viện bỏ hoang. Gã râu dê đứng bên cạnh Tần Vũ nghe thấy tiếng mèo kêu, bỗng nhiên quỳ rạp xuống đất ngay lập tức, vẻ mặt hiện lên nét h/oảng s/ợ.

Lúc này, gã cảm thấy linh h/ồn của mình như đang bị ai đó bóp cổ khiến gã nghẹt thở.

Gã râu dê ngẩng đầu lên một cách khó khăn, lại phát hiện trước mặt mình là một con mèo lông trắng muốt, đôi mắt màu xanh đậm lóe ra ánh sáng kinh người như thể muốn hút gã vào bên trong.

Gã râu dê hãi hùng muốn giãy giụa, nhưng lại thấy bốn ngọn lửa màu xanh đậm bốc ch/áy dưới tứ chi của con mèo đó.

"Méo!" Tiếng kêu của con mèo vang lên, thân hình nó biến mất ngay tại chỗ, sau đó va chạm thật mạnh vào người gã.

"Phập!"

Một tiếng giòn giã vang lên, gã râu dê h/oảng s/ợ phát hiện linh h/ồn của mình bị văng ra khỏi cơ thể. Giờ đây thân x/ác của gã đang ngã trên mặt đất, đôi mắt trắng dã.

"Ăn ngươi!" Lục Vô nhìn chằm chằm vào linh h/ồn gã râu dê đang bay trong không trung, sau đó há mồm ra hút vào.

Lực hút khổng lồ kèm theo một chút năng lượng màu xanh đậm chợt hiện lên, tạo thành một lốc xoáy trong miệng Lục Vô.

Gã râu dê hoàn toàn không thể kháng cự lại với lực lượng quái dị này, bị Lục Vô hút vào miệng ngay tức khắc.

"Ợ!"

Lục Vô bất đắc dĩ nhìn Tần Vũ đã lâm vào hôn mê. Hắn ngẫm nghĩ, bèn lấy một hạt linh mễ từ trong thần khí ra rồi đ/au lòng bẻ nó ra làm hai, một nửa quăng vào miệng mình, nửa kia đút vào miệng Tần Vũ.

Sau khi x/ác nhận người này không có vấn đề gì, Lục Vô bèn chạy bước nhỏ đến khu vực vẽ trận pháp huyết sắc. Hắn quan sát trận pháp một cách tỉ mỉ, sau đó há miệng thổi một hơi. Cơn gió năng lượng màu xanh đậm thổi qua khiến hình vẽ trận pháp huyết sắc lập tức trở nên mờ nhạt. Làm xong mọi chuyện, Lục Vô lập tức xoay người rời đi.

Về đến nhà, Lục Vô bất đắc dĩ nhìn Bắc Ly đang ăn quà vặt, vươn móng vuốt ra chào hỏi, ý nói mình đã về nhà: "Thu phục xong rồi!"

Bắc Kỳ gật đầu: "Tôi thấy rồi. Hơn nữa tôi đã biết hắn ta muốn làm gì rồi. Hắn ta đúng là một nhân vật không đơn giản, thật đáng tiếc!"

Lục Vô nghe vậy, nhảy lên sofa.

"Nói cụ thể xem nào, rốt cuộc hắn ta định nghịch thiên như thế nào?"

Bắc Ly gật đầu: "Không thể không nói người này quả là một thiên tài. Không ngờ hắn ta lại nghĩ ra cách thu thập linh h/ồn của phàm nhân rồi luyện chế thành con rối chiến tranh, mượn năng lực thiên phú của nhân tộc để đấu với trời!"

"Thế không phải khá giống với thần khí của chúng ta sao?" Lục Vô nghe vậy không khỏi ngạc nhiên.

"Thế mới nói hắn ta là thiên tài, vậy mà lại nghĩ ra cách này. Tiếc rằng hắn ta không có thần khí giúp đỡ, muốn thu thập linh h/ồn trên thế gian thì chỉ có thể dựa vào trận pháp h/iến t/ế mà thôi, hiệu suất chắc chắn là rất chậm chạp. Tôi đoán lần dẫn độ linh h/ồn này chỉ là một thí nghiệm của hắn ta mà thôi, nếu có hiệu quả thì chắc chắn lần sau hắn ta sẽ tăng số lượng trận pháp dẫn độ lên!"

"Còn một điểm rất quan trọng nữa, đó là cách làm của hắn ta quá gian á/c, nếu thật sự muốn đạt được mục đích thì thế gian này sẽ bị hắn ta biến thành địa ngục! Cho nên, chúng ta nhất định phải can ngăn hắn ta!"

Nghe thấy Bắc Ly giải thích, Lục Vô bỗng nghĩ tới, hình như có một tên không bị trận pháp kéo xuống âm phủ thì phải.

"Chẳng lẽ người sống sót kia là người chơi của chúng ta, linh h/ồn đã trói buộc với thần khí rồi nên không thể kéo xuống được sao?"

"Ừm, anh ta là người chơi của chúng ta nên linh h/ồn đã bị trói lại với thần khí rồi, cho dù kẻ đứng sau màn kia đích thân đến cũng không thể dẫn linh h/ồn anh ta đi được."

Nghe Bắc Ly giải thích như vậy, Lục Vô cũng ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc này.

Nếu thế lực của kẻ đứng sau màn kia rất khổng lồ thì chỉ dựa vào một mình mình hoàn toàn không thể đối phó được với hắn ta đâu.

"Chúng ta phải làm gì bây giờ?" Lục Vô nghiêm túc hỏi.

"Tiết lộ sự tồn tại của hắn ta, tự nhiên sẽ có người tới tiêu diệt!" Bắc Ly cười híp mắt.

Lục Vô sửng sốt.

Bắc Ly cười gian trá: "Tôi đã ghi lại hình vẽ trận pháp đó rồi. Nó dẫn tới nơi nào thì chỉ cần điều tra là sẽ biết. Tôi nghĩ sẽ có kẻ càng muốn ngăn cản hắn ta hơn cả tụi mình đấy…"

Âm phủ, khu vực Thương Hư, điện Phủ Quân.

Hiện giờ, sắc mặt Thương Hư vô cùng dữ tợn, siết ch/ặt nắm đ/ấm.

Lần này, hắn ta chuyên tìm một linh h/ồn mới được sinh ra đi làm việc này là để không cho bất cứ thế lực nào phát hiện ra, muốn làm một cách lặng lẽ không một tiếng động. Nhưng không ngờ mới bắt đầu thì đã bị một thế lực trong bóng tối cản đường, thậm chí còn gi*t ch*t gã râu dê mà hắn ta phái ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vườn Bách Thú Loài Người

Chương 11
Tôi cùng cả lớp xuyên không đến năm 3035. Loài người từng đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn, giờ đây đã trở thành động vật được bảo vệ cấp một do có nguy cơ tuyệt chủng. Bạn học cá biệt phấn khích: "Ha ha, sướng quá! Bao ăn, bao ở, còn có người giúp tắm rửa. Bò bít tết, tôm hùm, bánh kem, muốn ăn bao nhiêu cũng được." Lớp trưởng cảm thán: "Máy điều hòa, bể bơi, nhiệt độ phòng duy trì 26 độ. Đúng là đỉnh cao." Hoa khôi lớp thì đỏ mặt: "Hu hu... Sao họ cứ nhìn tớ mãi thế? Chẳng lẽ... Họ thích tớ đến vậy sao?" Chỉ có tôi là sởn da gà, cổ họng khô khốc. Các cậu ơi… Các cậu quên mất rồi sao? Là một loài có nguy cơ tuyệt chủng, ngoài việc được chăm sóc, yêu quý và nâng niu ra… Còn phải sinh sản không ngừng để duy trì nòi giống nữa.
69
2 Thai Nhi Giấy Chương 10
3 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END
11 Thần Phục Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm

Cuồng Nhiệt

15
Weibo vấn đáp (vấn đề giá trị ¥199. 00) @ Kê Ti Miêu: Có một đại gia tặng tôi một chiếc Ferrari, làm sao từ chối đây? @ Phương Lai Dương (V) bình luận: Đáng ghét! Tôi bị thần tượng cự tuyệt! Miêu Miểu là một họa sĩ truyện tranh. Vì để tránh việc hay lười biếng thì cô thường thường mở phát sóng trực tiếp để vẽ tranh, đồng thời kêu gọi fan hâm mộ khắc phục chứng bệnh trì hoãn, lười nhát, ù lì. Phương Lai Dương là đời thứ hai của một gia đình giàu có, khao khát trở thành một thợ làm bánh ngọt nhàn nhã, bỗng một ngày phải tiếp nhận công ty của cha mình. Mỗi ngày đều làm những việc mà anh không thích. Chứng bệnh trì hoãn của anh càng ngày càng nặng. Thần kỳ chính là, từ khi anh chú ý đến một họa sĩ truyện tranh tên là "Kê Ti Miêu", thì chứng bệnh trì hoãn của anh cũng biến mất một cách kỳ diệu. Đã thế còn đạt được rất nhiều mục tiêu nhỏ cho công ty. Vì muốn cảm ơn thần tượng "Kê Ti Miêu", anh vừa ra tay đã tặng cô một chiếc Ferrari! Truyện tranh này đẹp quá, sếp bị thế giới ảo tưởng mê hoặc rồi. Thần tượng cũng quá đáng yêu, sếp không muốn cô đơn nữa! (Miêu tiểu thư thân mến: Không phải anh không hiểu lãng mạn, là anh không muốn mất em.) Anh là người một lòng một dạ. Mặc kệ thế giới ảo tưởng như thế nào, riêng ở thế giới thật thì anh nhất định sẽ sủng bạn gái lên trời. [Nô lệ mèo mềm mại dễ thương] Nữ chính họa sĩ truyện tranh × [Người hâm mộ trung thành phá của] Nam chính ưu tú Lời tác giả: Thật tuyệt vời, tôi cực kỳ thích thế giới của những đại gia! Vậy hãy thử cùng theo dõi câu chuyện của đại gia và Miêu tiểu thư sẽ như thế nào nhé, nhảy hố nào!
Hiện đại
Ngôn Tình
Tình cảm
6
KHÚC TRÙNG NỮ Chương 11
RẮN THỊT Chương 11