(Bản Dịch) Chinh Chiến Tại Tuyến Online

Chương 197: Tiên nhân đã đến (1)

03/02/2025 16:28

Chương 197: Tiên nhân đã đến (1)

Sau khi tự lẩm bẩm một lát, gã râu dê lấy con d/ao găm ba cạnh từ trong túi áo ra rồi chậm rãi đến gần Tần Vũ.

Ngay tại lúc d/ao găm sắp đ/âm trúng cổ Tần Vũ thì một bóng dáng chợt xuất hiện bên cạnh anh ta.

"Meo!"

Tiếng kêu vang vọng trong b/ệnh viện bỏ hoang. Gã râu dê đứng bên cạnh Tần Vũ nghe thấy tiếng mèo kêu, bỗng nhiên quỳ rạp xuống đất ngay lập tức, vẻ mặt hiện lên nét h/oảng s/ợ.

Lúc này, gã cảm thấy linh h/ồn của mình như đang bị ai đó bóp cổ khiến gã nghẹt thở.

Gã râu dê ngẩng đầu lên một cách khó khăn, lại phát hiện trước mặt mình là một con mèo lông trắng muốt, đôi mắt màu xanh đậm lóe ra ánh sáng kinh người như thể muốn hút gã vào bên trong.

Gã râu dê hãi hùng muốn giãy giụa, nhưng lại thấy bốn ngọn lửa màu xanh đậm bốc ch/áy dưới tứ chi của con mèo đó.

"Méo!" Tiếng kêu của con mèo vang lên, thân hình nó biến mất ngay tại chỗ, sau đó va chạm thật mạnh vào người gã.

"Phập!"

Một tiếng giòn giã vang lên, gã râu dê h/oảng s/ợ phát hiện linh h/ồn của mình bị văng ra khỏi cơ thể. Giờ đây thân x/ác của gã đang ngã trên mặt đất, đôi mắt trắng dã.

"Ăn ngươi!" Lục Vô nhìn chằm chằm vào linh h/ồn gã râu dê đang bay trong không trung, sau đó há mồm ra hút vào.

Lực hút khổng lồ kèm theo một chút năng lượng màu xanh đậm chợt hiện lên, tạo thành một lốc xoáy trong miệng Lục Vô.

Gã râu dê hoàn toàn không thể kháng cự lại với lực lượng quái dị này, bị Lục Vô hút vào miệng ngay tức khắc.

"Ợ!"

Lục Vô bất đắc dĩ nhìn Tần Vũ đã lâm vào hôn mê. Hắn ngẫm nghĩ, bèn lấy một hạt linh mễ từ trong thần khí ra rồi đ/au lòng bẻ nó ra làm hai, một nửa quăng vào miệng mình, nửa kia đút vào miệng Tần Vũ.

Sau khi x/ác nhận người này không có vấn đề gì, Lục Vô bèn chạy bước nhỏ đến khu vực vẽ trận pháp huyết sắc. Hắn quan sát trận pháp một cách tỉ mỉ, sau đó há miệng thổi một hơi. Cơn gió năng lượng màu xanh đậm thổi qua khiến hình vẽ trận pháp huyết sắc lập tức trở nên mờ nhạt. Làm xong mọi chuyện, Lục Vô lập tức xoay người rời đi.

Về đến nhà, Lục Vô bất đắc dĩ nhìn Bắc Ly đang ăn quà vặt, vươn móng vuốt ra chào hỏi, ý nói mình đã về nhà: "Thu phục xong rồi!"

Bắc Kỳ gật đầu: "Tôi thấy rồi. Hơn nữa tôi đã biết hắn ta muốn làm gì rồi. Hắn ta đúng là một nhân vật không đơn giản, thật đáng tiếc!"

Lục Vô nghe vậy, nhảy lên sofa.

"Nói cụ thể xem nào, rốt cuộc hắn ta định nghịch thiên như thế nào?"

Bắc Ly gật đầu: "Không thể không nói người này quả là một thiên tài. Không ngờ hắn ta lại nghĩ ra cách thu thập linh h/ồn của phàm nhân rồi luyện chế thành con rối chiến tranh, mượn năng lực thiên phú của nhân tộc để đấu với trời!"

"Thế không phải khá giống với thần khí của chúng ta sao?" Lục Vô nghe vậy không khỏi ngạc nhiên.

"Thế mới nói hắn ta là thiên tài, vậy mà lại nghĩ ra cách này. Tiếc rằng hắn ta không có thần khí giúp đỡ, muốn thu thập linh h/ồn trên thế gian thì chỉ có thể dựa vào trận pháp h/iến t/ế mà thôi, hiệu suất chắc chắn là rất chậm chạp. Tôi đoán lần dẫn độ linh h/ồn này chỉ là một thí nghiệm của hắn ta mà thôi, nếu có hiệu quả thì chắc chắn lần sau hắn ta sẽ tăng số lượng trận pháp dẫn độ lên!"

"Còn một điểm rất quan trọng nữa, đó là cách làm của hắn ta quá gian á/c, nếu thật sự muốn đạt được mục đích thì thế gian này sẽ bị hắn ta biến thành địa ngục! Cho nên, chúng ta nhất định phải can ngăn hắn ta!"

Nghe thấy Bắc Ly giải thích, Lục Vô bỗng nghĩ tới, hình như có một tên không bị trận pháp kéo xuống âm phủ thì phải.

"Chẳng lẽ người sống sót kia là người chơi của chúng ta, linh h/ồn đã trói buộc với thần khí rồi nên không thể kéo xuống được sao?"

"Ừm, anh ta là người chơi của chúng ta nên linh h/ồn đã bị trói lại với thần khí rồi, cho dù kẻ đứng sau màn kia đích thân đến cũng không thể dẫn linh h/ồn anh ta đi được."

Nghe Bắc Ly giải thích như vậy, Lục Vô cũng ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc này.

Nếu thế lực của kẻ đứng sau màn kia rất khổng lồ thì chỉ dựa vào một mình mình hoàn toàn không thể đối phó được với hắn ta đâu.

"Chúng ta phải làm gì bây giờ?" Lục Vô nghiêm túc hỏi.

"Tiết lộ sự tồn tại của hắn ta, tự nhiên sẽ có người tới tiêu diệt!" Bắc Ly cười híp mắt.

Lục Vô sửng sốt.

Bắc Ly cười gian trá: "Tôi đã ghi lại hình vẽ trận pháp đó rồi. Nó dẫn tới nơi nào thì chỉ cần điều tra là sẽ biết. Tôi nghĩ sẽ có kẻ càng muốn ngăn cản hắn ta hơn cả tụi mình đấy…"

Âm phủ, khu vực Thương Hư, điện Phủ Quân.

Hiện giờ, sắc mặt Thương Hư vô cùng dữ tợn, siết ch/ặt nắm đ/ấm.

Lần này, hắn ta chuyên tìm một linh h/ồn mới được sinh ra đi làm việc này là để không cho bất cứ thế lực nào phát hiện ra, muốn làm một cách lặng lẽ không một tiếng động. Nhưng không ngờ mới bắt đầu thì đã bị một thế lực trong bóng tối cản đường, thậm chí còn gi*t ch*t gã râu dê mà hắn ta phái ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa Mưa Không Trở Lại

Chương 12
Thời cấp ba, tôi giấu tất cả mọi người để âm thầm thích Tạ Triệt. Nhưng cuối cùng tình cảm ấy lại chẳng đi đến đâu. Nhiều năm sau, một vụ sạt lở đất khiến tôi và anh mắc kẹt trên con đường lúc trở về. Tôi chưa từng nghĩ khi gặp lại nhau sau nhiều năm, tóc tôi lại bị mưa lớn làm ướt sũng, dán chặt vào hai bên má trông có phần nhếch nhác như vậy. Còn ống quần của anh thì dính đầy bùn đất. Về sau, khi tỉnh dậy sau một buổi liên hoan, tôi mở mắt ra lại thấy mình đang nằm trên giường của Tạ Triệt. Giữa bầu không khí ngượng ngùng, tôi và anh im lặng mặc lại quần áo. Ngờ đâu khoảnh khắc mở cửa phòng ra, cả hai chúng tôi đều hóa đá tại chỗ. Anh với khuôn mặt cứng đờ cất tiếng: "Bố, mẹ, sao hai người lại tới đây?" Ngay chính giữa ghế sofa chễm chệ chiếc áo của tôi bị Tạ Triệt xé rách đêm qua. Còn tôi cúi đầu nhìn chiếc áo cộc tay của Tạ Triệt đang mặc trên người mình, trong đầu chỉ xẹt qua đúng ba chữ… Tiêu đời rồi.
0
3 Tôi có con rồi Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm