“An Viễn, tôi thật sự không hiểu nổi cậu”

Phó Trì nắm lấy đôi tay đang vò lo/ạn đầu tôi, ngồi xuống bên cạnh.

“5 năm trước, người trêu chọc tôi trước là cậu, không cần tôi cũng vẫn là cậu.”

“5 năm sau, cho tôi cơ hội là cậu, trốn tôi cũng vẫn là cậu.”

“Vậy, cậu rốt cuộc muốn thế nào? Cậu nói rõ cho tôi.”

Sao nghe cứ như tất cả là lỗi của tôi vậy?

Cơn tức gi/ận trong lòng bỗng trào lên,

“Được, cậu muốn nghe, vậy tôi….”

Vào đúng thời khắc quan trọng này, điện thoại của Phó Trì lại đột ngột kêu lên.

Hắn không thèm nhìn một cái đã cúp máy

“Cậu nói đi”

“Năm đó…”

Điện thoại của Phó Trì lại lần nữa kêu lên.

Hắn mất kiên nhẫn tặc lưỡi một tiếng, cúi đầu nhìn qua điện thoại.

Tôi cũng liếc qua một cái, thấy cái tên hiện lên là “Khiết xinh đẹp nhất thế giới”

Phó Trì do dự một lát, rồi nhìn tôi nói

“Tôi đi nghe điện thoại, cậu đừng đi đâu cả, hôm nay chúng ta nhất định phải nói chuyện rõ ràng.”

Hắn vừa nói vừa đi ra ngoài nghe điện thoại, đ/è thấp giọng nói

“Chị…”

Tôi biết tính Phó Trì, hắn sẽ không tự tiện gọi ai bằng biệt danh như vậy.

Tôi đứng yên tại chỗ, nhìn bóng lưng hắn dần đi xa, đột nhiên cảm thấy thật vô nghĩa.

Chuyện 5 năm trước, nói rõ rồi thì sao chứ?

Phó Trì đã có người trong lòng rồi.

Cũng đúng, hắn ngay từ đầu đã thích con gái.

Một người như hắn mà cứ phải bám dính lấy tôi, có lẽ chỉ bởi vì không cam tâm thôi.

Rốt cuộc thì, 5 năm trước, mới buổi sáng chúng tôi vừa x/á/c định qu/an h/ệ, tối đến tôi đã lập tức đ/á hắn ta.

Đợi đến lúc Phó Trì gọi điện xong quay lại, tôi đã tới phim trường rồi.

Có q/uỷ mới đợi hắn để nói chuyện.

Đối với tên tra nam có bạn gái rồi mà vẫn đến dây dưa với tôi, tôi chẳng có gì muốn nói cả.

Thời gian đó đi xây dựng sự nghiệp không phải là tốt hơn sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
4 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm