Đúng như Lục An đã nói.
Đối tượng liên hôn quả nhiên tính khí chẳng ra gì.
Đêm tân hôn, vừa bước vào phòng, hắn đã lạnh lùng cảnh cáo tôi:
"Lục An, tôi không hứng thú với loại omega yếu đuối như cậu. Không biết cậu dùng th/ủ đo/ạn gì để ông nội ép tôi cưới cậu, nhưng từ nay hãy tránh xa tôi ra, nếu không..."
Tôi thầm than.
Quả nhiên, đối tượng liên hôn này thật khó ở.
Những lời chua ngoa không ngừng tuôn ra từ miệng hắn.
Tôi nén cảm giác muốn đ/ấm vào mặt hắn.
Thầm nhủ ba lần trong lòng - mình là một omega yếu đuối mà.
Thế là tôi bóp giọng, cong ngón tay kiểu cách, cố ép mình đỏ mắt:
"Ông xã sao có thể nói vậy với em? Em thích ông xã nhất mà..."
Nhưng vừa nói được nửa câu, ngẩng đầu lên, tôi liền ch*t lặng.
Đó là một khuôn mặt điển trai quen thuộc.
Phó Viễn khoanh tay, tiếp tục lạnh nhạt:
"Cấm gọi tôi là ông xã. Tôi đã có người thích rồi, đó là một beta khỏe mạnh, chứ không phải loại omega yếu ớt không nâng nổi tay như cậu..."
Đầu óc tôi trống rỗng, chẳng nghe thấy gì nữa.
Ch*t ti/ệt.
Sao đối tượng liên hôn của Lục An lại là Phó Viễn chứ?
Một tháng trước tôi mới ngủ với hắn mà!
Việc tôi giả làm tiểu thiếu gia nhà họ Lục sẽ không bị phát hiện chứ?
Nghĩ đến khoản tiền ph/ạt khổng lồ trong hợp đồng, tôi lo lắng không dám hé răng.
Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng đột nhiên ngập ngừng.
Giây sau hắn quay mặt đi, tai đỏ ửng lên, lạnh giọng nói:
"Đừng tưởng nhìn tôi bằng ánh mắt đó mà tôi sẽ mềm lòng. Loại omega yếu đuối lại còn tự đem bản thân ép buộc ỏng ẹo như cậu, tôi không thèm nhìn thêm lần nào nữa đâu."
Rồi bỏ đi.
Cánh cửa đóng sầm một tiếng.
Tôi chỉ cảm thấy vô cùng kỳ quặc, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.
May mà lúc đó kiên quyết đeo mặt nạ.
Có vẻ Phó Viễn chưa nhận ra tôi.
Nhưng cơ thể tôi vẫn phản ứng với mùi hương của hắn.
Dù lần đó Phó Viễn không cắn vào tuyến thể của tôi, nhưng lại cưỡng ép xâm nhập buồng sinh sản.
May lúc đó không phải kỳ phát tình, nên không bị đ/á/nh dấu vĩnh viễn...
Chỉ là cảm giác vừa đ/au vừa căng tức ấy.
Nghĩ lại thôi cũng đủ khiến người ta nóng bừng.
Đêm đó, tôi nằm trên chiếc giường rộng 2mx2m.
Khác hẳn chiếc giường gỗ cứng nhắc trong phòng trọ của tôi, nệm ở đây mềm mại vô cùng.
Căn phòng rộng rãi, không có mùi ẩm mốc do dột nước.
Áp mặt vào tấm chăn mềm mại thơm phức, tôi chìm vào giấc ngủ nhanh chóng.
Đây là giấc ngủ ngon nhất từ trước đến nay của tôi.
Ngoại trừ việc nửa đêm, tôi bị đ/á/nh thức bởi cảm giác như có ai đang mút ng/ực vậy.
Cảm nhận được sự khác lạ ở ng/ực.
Tôi mơ màng mở mắt.
Trong bóng tối, một cái đầu lông lá đang cọ cọ.
Cùng với tiếng nước chép chép…